Kể từ lúc bước lên đò Đục,
Liếc mắt trông đà mãn mục vân sơn.
Lần theo một giải thanh-tuyền,
Nào ngư-phủ nhập đào-nguyên đâu cũng thế.
Mặt giời gác bóng cây xê-xế,
Tản-vân in đáy nước rành-rành.
Chim giời mấy chiếc lênh-đênh,
Cây mai-thụ rập-rềnh năm bẩy lá;
Chú tiều-tử ruổi-rong bến đá,
Lũ ngư-ông quẩy cá qua cầu.
Cỏ cây san-sát một mầu,
Núi trước núi sau mình ở giữa.
Đoàn mục-thụ bóng chiều vừa ngả.
Giắt trâu về lả-tả đầu ghềnh,
Trong hang sâu thăm-thẳm một mình,
Thế mới biết sơn thủy hữu tình là chốn ấy.
Rừng một giải càng trông càng thấy,
Tẻm-tèm-tem mà bụng nghĩ mình nghiêng.
Kìa núi Gà, núi Tượng, núi Trống, núi Triêng,
Chưa qua núi lại thấy đò bên cạnh núi.
Thoạt trông thấy biết đâu mà hỏi,
Cầu đăng-tiên nọ chốn đăng-doanh.
Gót in đá biếc xanh-xanh,
Lòng trần-tục bỗng không thanh-thảnh nhẹ.
Cao chót-vót mấy tòa cổ-sái,
Ấy chi chi nọ chái Thiên-Trù.
Giăng trong gió mát một khu,
Ngắm phong cảnh Bồng-Hồ đâu đó tá?
Động đào đã dan tay mở khóa,
Càng nhìn lâu càng rõ càng sinh.
Cây xanh xanh mà lá cũng xanh xanh,
Dưới một núi lại chèo quanh một núi.
Nước công-đức trong ngần không chút bụi,
Đường lên tiên đây là suối Giải-oan.
Trang:Van dan bao giam 1.pdf/131
Giao diện
— 131 —