Bước tới nội dung

Trang:Van dan bao giam 1.pdf/146

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 146 —

Giời đất có san đi mà sẻ lại,
Hội tương phùng còn lắm lúc về sau,
Yêu nhau xin nhớ nhời nhau.
Năm chầy cũng chẳng đi đâu mà chầy,
Chén đưa nhớ bữa hôm nay.

GẶP Ả ĐẦU CŨ (Cụ Thượng Dương-vân-Trì)

紅紅雪雪
Hồng hồng tuyết tuyết.
Mới ngày nào còn chửa biết chi chi;
Mười lăm năm thấm-thoắt có xa gì,
Chợt ngảnh lại đã đến kỳ tơ-liễu.
Ngã lãng du thời quân thượng thiếu,
我浪遊辰君尙少
Quân kim hứa giá ngã thành ông.
君今許嫁我成翁
Cười cười nói nói thẹn-thùng,
Mà bạch-phát hồng-nhan chừng ái-ngại.
Vui một thú thanh-xuân đi lại,
Khéo ngây ngây dại dại với tình.
Đàn ai một tiếng dương tranh.

ĐÙA ÔNG BẠN ĐIẾC (Yên-Đổ)

Trong thiên-hạ có anh giả điếc,
Khéo ngơ-ngơ ngác-ngác ngỡ là ngây.
Ai ngờ sáng tai họ điếc tai cầy,
Nỗi điếc ấy sau này em muốn học.
Tọa chung đàm tiếu nhân như mộc,[1]
坐中談笑人如木
Giạ bán phan viên nhĩ tự hầu.[2]
夜半攀援耳似猴
Khi vườn sau, khi sân trước, khi điếu thuốc, khi miếng dầu, khi trà chuyên năm ba chén, khi kiều lẩy một đôi câu.


  1. Trong khi cười nói người như gỗ,
  2. Đêm vắng chèo leo tai tựa hầu.