Bõ công trang điểm má hồng răng đen.
Chẳng tham ruộng cả ao liền,
Tham về cái bút cái nghiên anh đồ.
Phù anh đồ: dài lưng tốn vải, ăn no lại nằm, tằng kiến ư thời nhân chi sở tiếu, bất chi hà sở thủ như quyến-luyến ư anh đồ rư?
Thí vị trần chi, dĩ quan kỳ ý.
BÀI LÀM
Thưa rằng: Em là con gái, nghe nói: đương sen ngó đào tơ, mong gặp hội thanh-xuân chi phải lứa, nhi giai tài gái sắc, thực là duyên cầm-sắt chi tốt đôi.
Nay vâng lời sách hỏi, ý thiết nghĩ rằng:
Má đỏ hây hây, răng đen rưng rức, chẳng những đắm ư cô tú dì nho chi thệ, cũng chung tình ư chồng loan vợ phượng chi duyên; nhi cam ngọt với quả quít hôi, em cũng liệu ba đồng một, một đồng đôi chi phải giá. Hoa đào tươi quyết không đem bán cho lái buôn; cây gỗ lim chìm ắt chẳng đem để chôn làm cột dậu.
Ruộng liền ao cả, chú nông kia chi phi nghĩa những khoe giầu, song Vương-Khải Thạch-Sùng đã từng đấu phú, rồi cũng chơ mắt ếch ư của đời người thế chi thu.
Nghiên ruộng bút cầy, anh đồ nọ chi đa văn không ngại khó, nhi Mãi-Thần Mông-Chính, có nhẽ tràng bần, ắt cũng dương cánh phượng ư bĩ cực thái lai chi hội.
Vả chân lấm tay bùn, nông giả nãi vũ-phu chi cục-kịch, dĩ yếm thắm quần là chi tha-thướt, chưng ấy mà mê bồng tưởng trống, sao cho cam mình ngọc để ngâu vầy.
Tai hiền mắt thánh, nho giả nãi quân-tử chi thung-dung, dĩ môi son má phấn chi nhởn-nhơ, chưng ấy mà sửa túi nưng khăn, thực mới đáng cây đồng cho phượng đậu.