Bước tới nội dung

Trang:Van dan bao giam 1.pdf/224

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 224 —

Đi giác sắm bầu, đi câu sắm rỏ, huống chi sự học nghề chế tạo, đồ làm phải đủ, tay không chưa dễ tỏ mười mươi.

Nói truyện sinh nhai, bực làm trên trước phải dè-dùng, chồng ăn chả, vợ ăn nem, kẻ dưới tội chi không phi-phá; Xem trong đoàn-thể, buổi mới cốt phải cho chung bụng, ông nói gà, bà nói vịt, việc chi thì để bỏ lai-nhai.

Có khôn thì vẽ cho nhau, chớ nghĩ rằng ta dối, mà rước ma cũ, nạt ma mới; Muốn hay phải giữ cho chọn, đừng chơi những kẻ hư, mà dở lợn lành chữa lợn toi.

Ăn quả nhớ kẻ giồng cây, mấy nghìn năm đức Thuấn ân Nghiêu, mang nặng trên vai, báo-đáp sao cho đền được nguyện; Có bột mới gột nên hồ, ba vạn quyển rừng Âu bể Á, in sâu trong não, văn-minh rồi mới dựng ra tài.

Đạo tri-giao cốt phải chọn người, gần mực thì đen, gần đèn thì sáng; Đường cư-sử sao cho biết lối, ở bầu thì tròn, ở ống thì dài.

Có chồng như rồng có vây. trăm năm vẹn đạo sướng-tùy, án ngọc ngang mày, lẽ phải giữ thường ai chẳng nể; Con có cha như nhà có nóc, một mực trăm bề hiếu-dưỡng, vẻ ban quanh gối, lòng trên trông xuống cũng thêm vui.

Chớ thấy sóng cả mà rã tay chèo, dám khuyên ai biết nghĩ biết lo, đứng lại vững chân thì hẳn được; Đương đi đường quang bước quàng đường rậm, kìa những kẻ vẽ khôn vẽ khéo, làm ra lỡ bước sợ không rồi.

Đói cho sạch, rách cho thơm, há như ai đục nước béo cò, chẳng nghĩ con cái mình, nặng tay rìu búa; Ăn có nhai, nói có nghĩ, chớ toan sự mù giời bắt két, gặp khi thời vận thế, lên mặt cân đai.

Bước công danh vui lắm cũng lo nhiều, trong lưng đã chắc hơn ai, đơm đó ngọn che, đừng háo-hức chi nghề kiếm cá; Đường danh lợi vinh kia mà nhục đó, có miếng