Bước tới nội dung

Trang:Van dan bao giam 1.pdf/69

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 69 —

NÊN CÂU TUYỆT-DIỆU NGỤ TRONG TÍNH TÌNH (Xuân-Hương)

Canh khuya văng-vẳng trống canh dồn,
Trơ cái hồng-nhan với nước non.
Chén rượu hương đưa say lại tỉnh,
Vừng giăng bóng xế khuyết chưa tròn.
Xiên ngang mặt đất rêu từng đám,
Đâm toạc chân mây đá mấy hòn.
Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại,
Mảnh tình san-sẻ tí con con.

CHƠI HANG THÁNH-HÓA SÀI-SƠN (Xuân-Hương)

Khen thay con Tạo khéo khôn phàm,
Một đố dương ra biết mấy ngoàm.
Lườn đá cỏ leo sò rậm-rạp,
Lách khe nước rỉ mó lam-nham.
Một sư đầu chọc ngồi khua mõ,
Hai tiểu lưng tròn đứng giữ am.
Đến mới biết rằng hang Thánh-Hóa,
Chồn chân mỏi gối hãi còn ham.

QUA KẼM TRỐNG (Xuân-Hương)

Hai bên thì núi giữa thì sông,
Có phải đây là Kẽm-Trống không?
Gió đập cành cây khua lắc-cắc,
Sóng rồn mặt nước vỗ long-bong.
Ở trong hang đá hơi còn hẹp,
Ra khỏi đầu non đã rộng thùng.
Qua cửa-mình ơi, nên ngắm lại,
Nào ai có biết nỗi bưng bồng.[1]


  1. Bưng bồng: Hai câu này có hai ý: một ý thực là: qua Kẽm-Trống trông lại thấy tối; còn ý bóng là: qua cửa mình nên nghĩ lạ nỗi đeo bồng