TUYÊN-QUANG QUÂN-THỨ TỨC SỰ
(Quan Bố-chính Nguyễn-hữu-Tạo)
Mở địa-đồ xem xuốt tối mai,
Bàn tay như vẽ khúc sông dài.
Miệng ngòi thét ngược đôi cầu Ngựa,
Lưng núi càn ngang nửa dốc Nai.
Mái cọ tuyết dầm tro lẫn khói,
Bới trông bùn ngậm rễ chồi gai.
Ta đi nó lại, đi rồi lại,
Lẩn-quất ma rừng ấy bởi ai?
TẶNG BẠN MỞ TI RƯỢU
Rầy xem bác đã thỏa lòng chưa?
Chớp mắt làm nên biển với cờ.
Mùi thế thử chơi không chếnh-choáng,
Giọng tình mới nhắp chửa say-xưa.
Chen vòng tranh-cạnh xoay đương tít,
Rỏng cuộc ăn-chơi thế cũng vừa.
Qua đất Hoài-Châu tôi mới biết,
Mừng ông đọc bỡn mấy câu thơ.
CẬY CHI NGHỀ
(Mỗi câu có một tên thú-vật)
Có nghề những chắc cậy chi nghề,
Chẳng hóa ra nghề lại hóa nghê.
Vạn sự bất như danh cũng hổ,
Nhất văn vô hữu[1] nợ còn bê.
Ngựa xe những rắp phô trò mã,
Võng giá làm chi chớ ướt sề,
Giò ngược giò xuôi chi rách gấu,
Thà rằng ngồi tốt vuốt râu dê.
- ▲ Nhất văn vô hữu: một đồng không có.