Trang:Viet Nam Su Luoc.djvu/57

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Trang này cần phải được hiệu đính.


tuất ( 1658 ), đánh ở làng Tuần-lễ 循 禮 ( huyện Hương-sơn ), quân họ Nguyễn phải lùi ; đến tháng tám năm canh-tí ( 1660 ) đánh ở Nghi-xuân, quân họ Trịnh thua bỏ thuyền mà chạy ; qua tháng 9 năm ấy đang khi quân họ Nguyễn còn đóng ở làng Hoa-viên ( tức là làng Xuân-viên bây giờ ), Trịnh Căn định sang lấy núi Lận-sơn 吝 山 để giữ trận thế, bèn sai Hoàng nghĩa Giao 黄 義 膠 và Phan kiêm Toàn 潘 兼 全 đem binh sang sông Lam-giang ở làng Âm-công, và sai Lê Hiến 黎 憲[1] đi xuống phía Hội-thống rồi sang sông, chờ đến nửa đêm thì hai đạo cùng tiến cả.

Đạo quân của Đào nghĩa Giao đi đến Lận-sơn bị quân của Nguyễn hữu Dật đánh và vây ngặt lắm. Bấy giờ Trịnh Căn đứng thị chiến trên núi Quyết-dũng ( ở gần Bến-thủy bây giờ ), trông thấy quân mình bị vây nguy-cấp lắm, liền sai quân sang cứu, và truyền cho thủy-quân đến bờ sông mà bắn lên, quân họ Nguyễn phải lùi.

Còn đạo quân của Lê Hiến và Mẫn văn Liên sang đến làng Tả-ao gặp quân họ Nguyễn, hai bên đánh nhau, Mẫn văn Liên tử trận, nhưng quân họ Nguyễn phải bỏ Hoa-viên lui về đóng ở Nghi-xuân.

Lúc ấy đại quân của Nguyễn hữu Tiến đóng ở Nghi-xuân, còn Nguyễn hữu Dật thì đóng ở Khu-đốc. Chúa Hiền cũng đem binh đến tiếp ứng, đóng ở làng Phù-lộ ( nay là làng Phù-an thuộc huyện Bình-chính, Quảng-bình ). Nguyễn hữu Dật lẻn về ra mắt chúa Hiền, kể đầu đuôi mọi việc đánh lấy thế nào, chúa Hiền mừng lắm, cho hữu Dật một thanh bảo-kiếm bằng vàng và lại sai trở lại đánh giặc.

Nguyễn hữu Tiến biết việc ấy, trong bụng lấy làm không bằng lòng, và bấy giờ lại nhân có những sĩ-tốt mới hàng ở đất Nghệ-an, thường hay bỏ trốn, Hữu Tiến bèn hội chư tướng lại để bàn xem nên đánh hay là nên lui về. Mọi người đều muốn lui về, duy chỉ có Nguyễn hữu Dật không chịu.

  1. Có sách chép là Lê thời Hiến 黎 時 憲.