X. CÔNG NGHIỆP CUỐI CÙNG
A. BÌNH GIẶC TƯ ÂN
Đề-đốc Đô-ngự-sử Diêu Mạc 姚 � được cử đi đánh dẹp ở Điền Châu.
Sầm Mãnh chạy trốn, rồi phải bịnh mà chết. Diêu Mạc dối tâu: cha con của Sầm Mãnh đều bị cầm hết. Triều đình giáng sắc thưởng công. Chẳng ngờ còn lại hai tên tù trưởng, bộ hạ của Sầm Mãnh, là Lư Tô 盧 蘇 và Vương Thụ 王 受 phiến loạn, đánh úp thành Tư Ân 思 恩 (nay là Vũ Minh) Diêu Mạc hiệp binh bốn tỉnh, đánh mãi hai năm trời. Dân khốn khổ vô cùng trong mấy ngàn dặm, trai bỏ cày, gái bỏ dệt — Binh sĩ xuông phải bịnh dịch chết có sáu bảy chục phần trăm, tính ra gần hai vạn — Rốt cuộc không làm gì được giặc.
247