Bước tới nội dung

Trang:Vuong Duong Minh.pdf/257

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.

thời giặc Tư Ân. Điền Châu, không có gì cần đến binh giáp cho thêm phiền. Những người đương sự trước đây chỉ vụ hư danh, để mang lấy thật họa.

Thần tài hèn lãnh mạng trọng, được tổng-chế quân vụ bốn tỉnh không phải không biết rằng thừa cơ hội này có thể kiểu hãnh thành công, mà khỏi mang tiếng khiếp nhụ. Nhưng mà càng điều quân binh nhiều, càng chết sĩ tốt nhiều; càng giết vô tội nhiều, càng phí lương hướng nhiều. Kẻ làm tôi nếu trông cậy ở chỗ đó mà lợi cho công danh mình, thời quốc gia chẳng được phúc, sinh dân hết mong đức chở che. Đã thế mà nào có đủ gì để chấn uy vũ, có đủ gì để làm cho các rợ tín phục? Cho nên thần không nỡ dùng binh... »

Sớ ấy tiên sinh thảo ra tại Ngô Châu Hai mươi sáu hôm sau (26 tháng chạp) tới Nam Ninh 南 甯 (nay là Ung Ninh 甯), tiên sinh liền hạ lịnh triệt hết tất cả những binh đã điều tập để phòng

258