nữa. Nhắm mắt tịnh tọa, lại thân được phóng tâm, thấy được ngày trước chạy tìm bên ngoài (tâm) không phải ít. Rất giận cho không mù lòa sớm sớm ».
熹 衰 病, 今 歲 幸 不 至 劇, 但 精 力 益 衰 助 全 短, 看 文 字 不 得 冥 日 静 坐 卻 得 收 拾 放 心 覺 得 日 前 外 酉 走 作 不 少 頗 恨 盲 廢 之 不 早 也,
Thơ cho Hà Thúc Kinh 何 叔 京 Châu Hy lại than:
« Cái tội ngày trước dối mình dối người, không sao chuộc được ». 日 前 自 誑 誑 人 之 罪 蓋 不 可 勝 贖.
Thế là mãi đến ngày tàn Châu Hy mới thấy mình lầm mà Lục Cửu Uyên phải, bèn viết thơ cho họ Lục tỏ ý ăn-năn, nói rằng không biết có lúc nào được gặp để đàm luận xem còn chỗ nào có dị đồng.
甚 恨 未 得 從 容 面 論 未 知 異 時 相 是 尚 復 有 異 同; 否 耳
300