Cuộc phân tích cái tâm, hay là nói cách khác, cuộc thuần hóa (catharsis) của Vương Dương Minh dẫn đến chỗ huyền ngưng (épokê) là lý. Rốt lại « bổn thể của tâm, tức thị là thiên lý » 心 之 本 體, 即 是 天 理 (Truyền Tập Lục, trung. Trả lời cho Đạo Thông 道 通).
Thiên lý không có động. Cho nên bổn thể của tâm cũng không động.
心 之 本 體 原 自 不 動 心 之 本 體 即 是 性, 性 即 是 理, 性 元 不 動, 理 元 不 動.
(Trả lời cho Thượng Khiêm. Truyền Tập Lục. thượng.) Vì chỗ bất động đó, cho nên bổn thể của tâm không thiện, không ác chi cả. 無 善 無 悪 是 心 之 體 (Rút trong bốn câu tông chỉ, của tiên sinh dạy Tiền Đức Hồng và Vương Kỳ.) Nó chỉ là thành 誠 mà thôi. 誠 是 心 之 本 體 (Trả lời cho Chí Đạo 志 道. Truyền Tập Lục, thượng.)
Vì chỗ bất động đó, cho nên bổn thể của tâm khó thấy. Người quân tử học