(Ta sao chẳng muốn áo mũ xuê-xang ở nơi Triều, để khuây nỗi bình sinh bứt rứt? Chỉ vì đoái lại sức hèn mà nhậm trọng, sợ có ngày rồi sẽ gặp gãy đổ (mà nguy).
Bỏ địa vị mình, để mưu cuộc lớn-lao sao khỏi để cười cho giống chim tiêu-liêu (chỉ tự túc với một cành con).
Than ôi! Kiếp phù sinh chật-vật, mấy lúc mà tiêu tan như bong-bóng sóng xao Thời, giàu sang nữa mà làm gì? Chẳng qua cũng như kiếp hoa thuấn, nở sớm tàn chiều).
Chán đời như thế lại gặp ở núi Cữu Hoa vị đạo-sĩ Thái Bồng Đầu 蔡 蓬 頭 đàm tiên-thuật rất hay, tiên sinh luyến mộ, lấy khách lễ mà cung kỉnh xin theo học đạo. Nhưng đạo sĩ bảo: « Chưa được ». Tiên sinh nghĩ rằng chắc vì có đông người nên đạo sĩ không chịu dạy cho. Vời đạo sĩ vào hậu đường, tái bái thỉnh giáo. Đạo sĩ cũng lại bảo: « Chưa được ».