Mái cao dò đất không tia sáng,
Chuột ác lên giường vẩn lúc khuya.
Ngục đường ngày nay làm cho tù nhân khổ vì những rệp, những rận, những dán cắn rứt thâu đêm. Tiên sinh khổ vì bầy hiệt-thử, chớp mắt được đâu nào! Xu xác đã điêu đứng như thế, mà tinh thần sao cho khỏi bàng hoàng. Xem trăng, tiên sinh than thở:
Khách tử dạ trung khởi,
Bàng hoàng thể triêm thường.
Phỉ vị nghiêm sương khổ,
Bi thử minh nguyệt quang.
客子夜中起
旁皇涕沾裳
匪爲嚴霜苦
悲此明月光
Xót người chổi dậy canh khuya,
Bàng hoàng rơi lệ đầm đìa thấm xiêm,
Sương gieo lạnh buốt không hiềm,
Sầu trăng đối mảnh gương Thiềm trong veo!
74