75%

Tranh tố nữ

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Hỏi bao nhiêu tuổi hỡi cô mình ?
Chị cũng xinh mà em cũng xinh.
Đôi lứa như in tờ giấy trắng.
Nghìn năm còn mãi cái xuân xanh.
Xiếu mai chi dám tình trăng gió,
Bồ liễu thôi đành phận mỏng manh.[1]
Còn thú vui kia sao chẳng vẽ,
Trách nguời thợ vẽ khéo vô tình.

Chú giải[sửa]

Các chú giải sau đây của Nguyễn Bình Khôi, cùng in trong sách.

  1. Cặp đối: "Xiếu mai" - "Bồ liễu": "Xiếu Mai" (Quả trứng rụng). Trong Kinh Thi nói "quả mai rụng muời phần còn bảy, lá liễu rụng mười phần chỉ còn ba". Từ "Xiếu mai" trong câu thơ ý nói nguời con gái sợ lỡ thì nên chuyên tâm vào việc kén chồng, không dám nghĩ đến chuyện trăng hoa nữa. Cặp câu thơ này ví với nguời con gái đã muộn thì, cần có một người chồng. Nhưng nguời đẹp trong tranh thì không thể tính được chuyện chồng con nên cứ đành mãi mãi giữ phận mỏng manh.

Tài liệu nguồn[sửa]

Thơ Hồ Xuân Huơng. NXB Văn học. Hà Nội. 1993. (Lữ Huy Nguyên tuyển chọn và giới thiệu)