Trang:Viet Nam Su Luoc.djvu/213
Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này cần phải được hiệu đính.
CHƯƠNG III
THÁNH-TỔ (1820-1840)
{ tiếp theo )
| 1. Sự giặc-giã |
| 2. Giặc ở Bắc-kỳ |
| 3. Phan bá Vành |
| 4. Lê duy Lương |
| 5. Nông văn Vân |
| 6. Giặc ở Nam-kỳ |
| 7. Án Lê văn Duyệt và Lê Chất |
| 8. Giặc Tiêm-la |
| 9. Việc Ai-lao |
| 10. Việc Chân-lạp |
| 11. Việc giao-thiệp với những nước ngoại dương |
| 12. Sự cấm đạo |
| 13. Vua Thánh-tổ mất |
1. SỰ GIẶC-GIÃ. Vua Thánh-tổ thật là hết lòng lo việc chính-trị, điều gì ngài cũng xem-xét đến, việc gì ngài cũng sửa-sang lại, có ý muốn cho nước thịnh dân giàu, nhưng phải mấy năm về sau, trong nước có lắm giặc-giã, quan quân phải chinh nam phạt bắc, phải đánh Tiêm, dẹp Lào, thành ra dân-sự không được yên nghiệp mà làm ăm.
Xét sự giặc-giã về đời vua Thánh-tổ là do ở ba lẽ cốt-yếu :
Một là khi nhà Nguyễn thất thế ở Nam, quân họ Trịnh thua ở Bắc, nhà Nguyễn Tây-sơn còn phải lo việc trong nước, lúc bấy giờ nước Tiêm-la nhân lấy dịp ấy mà giữ quyền bảo-hộ nước Chân-lạp và hiếp-chế các nước ở đất