Điếu Trần Xuân Hòa

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Điếu Trần Xuân Hòa
của Nguyễn Hữu Huân, do Phan Bội Châu dịch

Theo sách Nguyễn Hữu Huân: nhà yêu nước kiên cường, nhà thơ bất khuất (Nxb TP. Hồ Chí Minh, 1986) thì bài thơ này không phải là thơ tuyệt mệnh của tác giả, nhưng rất có thể do ông làm để ca ngợi Trần Xuân Hòa vào khoảng đầu thu năm 1864, khi ông này bị quân Pháp giải qua vùng sông Mỹ Tho (đầu đề "Điếu Trần Xuân Hòa", cũng do sách này đặt).

Phiên âm Hán Việt Bản dịch của Phan Bội Châu

Điếu Trần Xuân Hòa
Hãn mã gian quan vị quốc cừu,
Chỉ nhân binh bại trí thân hưu.
Anh hùng mạc bả dinh du luận,
Vũ trụ thường khan tiết nghĩa lưu.
Vô bố dĩ kinh hồ lỗ phách,
Bất hàng cam đoạn tướng quân đầu.
Đương niên Tho thủy ba lưu huyết,
Long đảo thu phong mộ mộ sầu.


Ruổi dong vó ngựa trả thù chung
Binh bại cho nên mạng phải cùng.
Tiết nghĩa vẫn lưu cùng vũ trụ,
Hơn thua xá kể với anh hùng.
Nổi xung mất vía quân hồ lỗ[1]
Quyết thác không hàng rạng núi sông.
Tho thuỷ[2] ngày rày pha máu đỏ,
Đảo Rồng [3] hiu hắt ngọn thu phong [4].

   




Chú thích

  1. Hồ lỗ: trong câu này dùng chỉ quân Pháp.
  2. Tho thủy: sông Mỹ Tho.
  3. Đảo Rồng: cù lao Rồng.
  4. Nguồn: Trịnh Vân Thanh-Thành ngữ điển tích danh nhân từ điển. Nxb. Hồn thiêng, Sài Gòn, 1967, tr. 843.

Tác phẩm này, được phát hành trước ngày 1 tháng 1 năm 1926, đã thuộc phạm vi công cộng trên toàn thế giới vì tác giả đã mất hơn 100 năm trước.