Ba ngày luân lạc/Chương 21

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Bước tới: chuyển hướng, tìm kiếm


Mọi người, bây giờ xúm xít lại xem nó như người ta xem một con quái vật.

Thằng bếp bưng một mâm đầy các thức ăn về, đèo thêm một cân cam và một gói bánh.

Kinh ngạc chưa, khi thấy nó hỏi hai em:

- Hai em ăn gì nào?

Em Tư và em Năm trỏ bát mì. Chị Cả vội nói ngay:

- Chúng mày vừa ăn cơm, bây giờ ăn những thứ ấy thì đi ngủ đầy bụng.

Đức ngửng đầu lên:

- Thôi, cho chúng nó ăn một tý cũng không sao, chị ạ.

Rồi nó cầm bát, sẻ cho hai đứa. Nó lại còn đút cho em Năm là khác.

Ồ, trước kia thì đừng nói gọi cho ăn, cứ nó ăn cái gì, sán đến là nó đánh rồi.

Mọi người lại càng kinh ngạc, khi thấy nó ăn ngon lành và gọn gàng, chứ không vãi bừa ra nữa, và có tý bánh tây nào rơi ra mâm, nó lại còn nhặt lên đút mồm là khác.

Ăn xong, nó bóc cam đưa cho hai em, rồi nó cho chúng nó cả bánh nữa.

Chị Cả, lúc ấy mới sán đến ôm lấy nó, hôn lấy hôn để:

- Trời ơi, bây giờ em chị ngoan lắm rồi! Nào, em chị đi những đâu và làm sao, nói cho biết với nào?

Nó điềm nhiên:

- Em chả đi đâu cả. Em đi từ Bắc Giang về đây.


o O o


Chị Cả mở to mắt:

- Thế sao lâu thế? Từ Bắc Giang về đây, đi chỉ mất có hai giờ thôi mà. Nhưng sao em lại xuống ở ga Đầu Cầu?

- Ồ, em đi bộ thì đừng lâu à, đừng phải đi xe ở Đầu Cầu về à?

Chị Cả nó sao mà tin cho được:

- Em nói thật, em đi bộ từ Bắc Giang về đây?

- Ồ, bao giờ em dám nói dối chị.

Chị nó nhìn chằm chằm vào mặt nó:

- À, mà phải, giời ơi! Da em tôi sém nắng đi đây này.

Rồi chạnh lòng thương em, chị Cả khóc hu hu.

Nó ôm đầu chị vào ngực:

- Ồ, em có làm sao đâu mà chị phải khóc? Thôi, chị nín đi. Thế cậu mợ lên Bắc Giang phải không?

Chị Cả lau mắt, rồi ngửng đầu dậy:

- Cậu mợ lên Bắc Giang tìm em. Mợ khóc sưng húp cả mắt. Cậu sai bao nhiêu là người đi các ngả tìm em, tốn không biết bao nhiêu là tiền.

- Ô, thế em làm phí của giời nhỉ?

- Ô, không sao. Miễn là em về đây lành mạnh thì mất bao nhiêu cũng không sao. Em mà có làm sao thì mợ chết mất. Mầy lần, mợ định lăn vào ô-tô để tự tử.

Đến lượt Đức hu hu khóc:

- Thế thì tại em hư chị nhỉ?

- Nhưng bây giờ em ngoan rồi. Thôi, em đừng khóc nữa. Mợ trong thấy em là mợ khỏi hết. Chị đã cho người đi đánh dây thép lên cho cậu mợ rồi. Chỉ sáng mai là cậu mợ về tới đây thôi. Thôi, thế này là nhà ta có phúc lớn rồi.

Đức ngó lên, thấy chị Hai đứng ở xó cửa mắt đỏ ngầu. Nó liền vẫy lại. Nó giơ má cho chị Hai hôn, rồi bảo:

- Thôi, từ giờ là em không hư nữa đâu. Chị cứ tin như thế. Thôi, chị đừng khóc nữa, em khổ lắm rồi. À, để em kể tất cả các chuyện cho các chị nghe.

Chị Cả biết nó mệt, vội xua tay:

- Thôi, bây giờ em đi ngủ đi, mai hãy kể. Thôi, hôm nay mợ đi vắng, em hãy ngủ tạm với vú em vậy.

Nó lắc đầu, rồi dõng dạc:

- Không, từ giờ tôi ngủ một mình. Tôi ngủ một mình ở gác trong ấy.


o O o


Chị Cả nó, vì phải trông cửa hàng nên bao giờ cũng dậy sớm. Nhưng kìa, nó đã dậy sớm hơn. Chị nó rón rén vào buồng nó để xem nó ngủ có được ngon giấc không thì đã thấy nó đang lúi húi xếp xách vở ở bàn, cái công việc mà từ xưa đến nay, không bao giờ nó làm cả.

Chị nó chạy vội, vào ôm chầm lấy nó:

- Ồ, thế tối qua, em không ngủ à?

Nó hôn chị nó:

- Có chứ. Em ngủ ngon lắm.

- Thế tại sao em lại dậy sớm thế? Mọi khi em ngủ trưa cho tới bảy giờ cơ mà.

- À, mọi khi khác, bây giờ khác. Bây giờ em phải tập dậy sớm chứ.

Chị nó xoa đầu nó:

- Ồ, em dậy sớm để làm gì?

- Muốn để làm gì thì làm. Em học. À, hôm nay em đi học, nghe chưa. À hay thôi, em chờ cậu mợ về đã, chị nhỉ?

- Ừ, chờ cậu mợ về đã. Chả học thì thôi, cần gì!

- Ồ, cũng cần chứ.

Những lời lẽ của nó bây giờ thật là gọn gàng, lễ phép, thật là chị nó không thể nào hiểu được. Nhưng chị nó cũng thấy mừng rằng em đã ngoan ngoãn.


o O o


Thằng bếp kinh ngạc khi thấy nó bảo:

- Anh lấy nước lã cho tôi tắm.

Xưa nay nó có tắm sớm bao giờ. Thứ nhất lại là tắm nước lã. Thứ nhất nó lại xưng anh và tôi, chứ không mày tao quát tháo như trước.

Thằng bếp còn ngơ ngác, chưa biết có nên nghe hay không thì chị Cả nó đã la:

- Trời ơi! Em tắm nước lã thì rét chết! Với lại tắm sớm làm gì? Chờ trưa hãy hay.

Nó điềm tĩnh:

- Không, em không rét đâu. Em quen rồi. Tắm sớm mạnh khoẻ và thông minh chị ạ.

Chị Cả nó can thế nào, nó cũng không nghe.

Nó tắm, nó giội. Rét lắm, nhưng nó cứ cắn răng. Chị Cả đứng chờ ở đấy, thấy nó cứ vùng vẫy trong bồn nước giá như băng, phải thốt ra:

- À, em tôi quen thật! À, ra em tôi giỏi thật!

Nó mặc quần áo xong, sung sướng bảo chị:

- Đấy chị xem, có làm sao! Khoẻ đáo để! Chị không tin, thử tắm mà xem.

Chị nó rùng mình:

- Thôi, chị chịu thôi. Chị chả bắt chước em được.

Rồi ôm lấy nó, hôn lấy hôn để:

- À, ra em chị bây giờ giỏi quá, ngoan quá!


o O o


Hôn chán, chị nó dắt nó ra nhà ngoài:

- Thế bây giờ, em chị ăn gì nào? Em chị ăn cháo bầu dục hay trứng “la-cóc”? Hay em chị uống cà-phê “sô-cô-la”?

Nó lắc đầu:

- Ăn làm gì những thứ ấy cho tốn tiền. Còn cơm nguội, chị bảo đem lên đây cho em. Có ruốc nữa thì ngon chán rồi.

Chị nó há mồm, trợn mắt:

- Bây giờ em ăn được cơm nguội?

- Chứ sao, ăn cơm là tốt hơn cả. Chắc bụng và đỡ tốn tiền.

Chị nó không nghe:

- Nhưng nếu mợ biết chị để cho em ăn cơm nguội thì mợ mắng chị chết. Thôi, em chiều chị, ăn thứ khác đi vậy.

- Thế thì chị bảo mua cháo hoa cho em vậy.

- Ô, ai lại ăn cháo hoa. Ăn cháo hoa không bổ. Thôi, em ăn cháo bầu dục đi vậy. Bếp nó làm, chỉ một tí là xong thôi.

- Không. Em ăn cháo hoa.

- Thế nhưng nó đã mua rồi?

- Thì để cho các em, hay các chị ăn đi.

- Nhưng chị mua riêng cho em cơ mà.

- Ồ, thì chị hay các em ăn cũng được chứ sao.


o O o


Cháo hoa, nó húp thẳng hai bát và ngon lành lắm chớ không bưng lên đặt xuống như trước.

Hai em nó, lúc ấy đã dậy, thập thò ở phía ngoài. Nó lên tiếng gọi:

- Vào đây với anh.

Hai đứa đã quen với sự tử tế của nó, chạy đến tận nơi, rồi ngồi ở hai bên nó.

- Các em có ăn cháo không nào?

Các em nó nhìn vào bát cháo của nó.

- À, cháo hoa, chịu thôi!

Đức ôn tồn:

- Thế có bầu dục mua cho anh, nhưng anh không ăn, anh bảo nấu cho các em ăn nhé?

Các em nó gật lia gật lịa:

- Ừ, cháo bầu dục thì chúng em ăn.

Nó tủm tỉm cười, nhìn hai em, không nói.

Chị Hai nó thấy thế, liền hỏi:

- Em cười gì thế?

Nó không tiện nói ra, vả cũng khó nói cái cớ nó cười:

- À, em cười cái này…

Rồi lại hỏi các em:

- Anh cho các em đồ chơi như thế, các em có thích không nào?

- Ồ, thích lắm chứ. Ồ, đâu rồi, vú em lấy cho tôi đi.

Đức tụt ngay xuống khỏi giường:

- Thôi, không phải sai chúng nó nữa. Chúng nó còn bận, để anh đi lấy cho.

Rồi thì nó hì hục khuân tất cả các đồ chơi ra cho em nó:

- Đấy, các em chơi đi. Và từ giờ, muốn gì thì cứ sai anh nhé.

Chị Hai chạy tới, xoa đầu nó:

- Chà, bây giờ em tôi biết thương các em quá!

Nó trả lời gọn lỏn:

- Em, tại sao không thương? Chị biết thương em, tại sao em không biết thương chúng nó?

Chị nó tủm tỉm cười:

- Thế sao trước kia, em không thương mà đánh nó như két?

Đức ta gật gù:

- À, trước kia khác, bây giờ khác.