Lưu Nguyễn nhớ tiên nữ

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

I[sửa]

Động ngọc rành rành tượng dấu phong,
Một phen xảy nhớ, một phen trông.
Đợi chờ hằng tưởng người cung Lãng[1],
Thức nhắp[2] nào khuây khách đỉnh Bồng[1].
Non nước lạ nghìn nhàn cá[3] diễn[4],
Phượng loan đường một gối chăn chung.
Ước chi lan huệ vầy làm một,
Lại thấy buồng thung tỏ nắng thung.

II[sửa]

Khách ở Thiên Thai cách mấy trùng,
Ngày ngày hằng nhớ một niềm mong.
Tưởng người ngọc nữ, thêm ngừng[5] mặt,
Nhớ nỗi Vu Sơn[6] dễ chạnh lòng.
Giục khách mưa sầu khoan lại nhặt,
Trêu ai mây thảm lạt thì nồng.
Nôn nao[7] xuân lại bằng nguyền cũ,
Ngỏ nỗi đôi phương thuở chốc mòng[8].

   




Chú thích

  1. a ă Cung Lãng, đỉnh Bồng: Lãng Uyển, Bồng Hồ, chỗ tiên ở
  2. Nhắp: Ngủ
  3. Nhàn cá: "Ngư nhạn", ý nói thư từ tin tức
  4. Diễn: Xa
  5. Ngừng: Sững
  6. Vu Sơn: Núi Tiên
  7. Nôn nao: Nôn nóng
  8. Chốc mòng: Mơ mòng