Mùa nực mặc áo bông

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Bức sốt nhưng mình vẫn áo bông
Tưởng rằng ốm dậy, hóa ra không!
Một tuồng rách rưới con như bố
Ba chữ nghêu ngao, vợ chán chồng
Đất biết bao giờ sang vận đỏ,
Trời làm cho bõ lúc chơi ngông
Gần chùa gần cảnh ta tu quách,
Cửa Phật quanh năm sẵn áo sồng

Tác phẩm này, được phát hành trước ngày 1 tháng 1 năm 1925, đã thuộc phạm vi công cộng trên toàn thế giới vì tác giả đã mất hơn 100 năm trước.