Tỉnh giấc chiêm bao

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Chín năm đốt đuốc soi rừng
Về đây ánh điện ngập ngừng bước chân.
Cửa xưa, mành trúc còn ngăn
Góc tường vẫn đọng trăng xuân thuở nào.
Làng xa, bản nhơ, đèo cao
Gió bay tà áo, chiêm bao nửa chừng.
Anh về luyến núi, thương rừng
Nhớ em đêm sáng một vùng Thủ Đô.
Bồi hồi chuyện cũ năm xưa
Gặp nhau lần cuối... trang thư lệ nhoà.
Thư rằng: thôi nhé đôi ta
Tình sao không phụ mà ra phụ tình.
Duyên nhau đã dựng Trường đình
Mẹ em đã xé tan tành gối thêu...
Trăng khuya sáng núi, gương đèo
Anh đi, thư vẫn nằm đeo bên mình.
Lửa sàn, nét chữ chênh vênh
Nếp thư đến rách chưa lành vết thương
Đằm đằm hoa sữa lên hương
Chân anh đang bước giữa đường cái đây.
Nẻo hồ, song cửa, lá bay
Sáng chung bóng dáng, bao ngày yêu xưa.
Trăm năm đã lỡ hẹn hò
Cây đa bến cũ, con đò còn không?
Tình cờ gặp giữa phố đông
Em đi ríu rít, tay chồng, tay con.
Nét cười âu yếm môi son
Áo bay nhắc buổi trăng tròn sánh vai...
Chín năm bão tối, mưa ngày
Nước non để có hôm nay sáng trời.
Em đi hạnh phúc hồng tươi
Anh nhìn tận mắt cuộc đời đẹp sao?
Sắc hương muôn nẻo tuôn trào
Tiếc mà chi, giấc chiêm bao một mình.
Anh về viết lại thơ anh
Để cho bến mát, cây xanh đôi bờ,
Cho sông, cho nước, từ giờ
Chẳng còn lỡ chuyến con đò sang ngang.
Lứa đôi, những bức thư vàng
Chẳng còn chữ chữ, hàng hàng, lệ rơi.
Chim hồng, chim nhạn, em ơi!
Trên nền gối cưới, đời đời yêu nhau.