Vịnh Khuất Nguyên

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Thế nhân giai túy nhi giai trọc
Duy ngã độc tỉnh nhi độc thanh[1]
Thuở hôn hôn[2] ai tỏ dạ trung thành
Còn nấn ná nữa chi cho bận?
Cô phẫn khí thành thiên khả vấn
Độc tỉnh nhân khứ quốc cơ không[3]
Dòng Mịch La dù đục đục trong trong
Đèn bất dạ hãy soi người thiên cổ
Bát ngát buổi giang thiên dục mộ[4]
Tiếng ngư ca còn đồng vọng đâu đây
Nghĩ tình ai cũng xót vay

   




Chú thích

  1. Người đời đều say mà đục/ Chỉ mình ta tỉnh mà trong
  2. Mờ tối
  3. Cái khí phẫn uất muốn vạch trời mà hỏi/ Người tỉnh bỏ đi rồi thì nước trống rỗng
  4. Cảnh trên sông lúc hoàng hôn