Xem bói

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Trải xem thường chuộng báo thi quy[1]
Nồng-nực mùi hương chúa Phục-hy[2].
Tám quẻ[3] bố ra đường bí-yếu[4]
Sáu hào[5] xây để máy u-vi[6].
Kiết hung[7] muôn việc vài lời đoán
Thời-vận nghìn năm một lẽ suy.
Bày-vẽ khắp trời đường họa-phúc
Nào con mắt tục mấy người tri[8].

   




Chú thích

  1. Thi: Cỏ thi. Đời xưa hái cọng cỏ thi để bói - Quy: Rùa. Bói dùng mai rùa.
  2. Người đời thượng cổ, xướng xuất tám quẻ (bát quái) làm nền tảng cho kinh Dịch.
  3. Tức bát quái: Càn, Khảm, Cấn, Chấn, Tốn, Ly, Khôn, Đoài. Mỗi quẻ có tính cách riêng, theo pháp tượng tự nhiên mà hình thành, và lấy đó mà giải thích các hiện tượng trong trời đất.
  4. Bí-yếu: Những điều cốt, gốc phải dùng công-phu nhiều mới rõ.
  5. Mỗi quẻ có sáu hào, ba hào dưới gọi là quẻ nội, ba hào trên gọi là quẻ ngoại.
  6. U-vi:Nhiệm-nhặt, sâu-kín.
  7. Kiết: Lành tốt; hung: xấu, dữ.
  8. Tri: Hay, biết.