Đề Trình xử sĩ Vân oa đồ

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Nguyên văn chữ Hán Phiên âm Hán Việt Dịch nghĩa

佳客相逢日抱琴
故山歸去興何深
香浮瓦鼎風生樹
月照苔磯竹滿林
洗盡塵襟花外茗
喚回午夢枕邊禽
日長隱几忘言處
人與白雲誰有心

Giai khách tương phùng nhật bão cầm ;
Cố sơn qui khứ[1] hứng hà thâm.
Hương phù ngõa đỉnh phong sinh thụ ;
Nguyệt chiếu đài ky trúc mãn lâm.
Tẩy tận trần khâm hoa ngoại mính ;
Hoán hồi ngọ mộng chẩm biên cầm.
Nhật trường ẩn kỷ vong ngôn xứ ;
Nhân dữ bạch vân thùy hữu tâm[2] ?

Khách quý gặp nhau hàng ngày ôm đàn gảy ;
Núi cũ trở về hứng sâu sắc làm sao !
Hương bốc ở đỉnh sành, trên cây gió sinh ;
Trăng soi trên ghềnh rêu, đầy rừng trúc mọc.
Để rửa sạch lòng trần, có chè ngoài hoa ;
Để gọi tỉnh mộng buổi trưa, có chim bên gối.
Ngày dài tựa ghế quên cả nói ;
Người với mây trắng, ai là có tâm tình ?

   




Chú thích

  1. Qui khứ: về đi, về quách không ở nữa
  2. Tác giả hỏi « Người với đám mây trắng ai là hữu tâm ai là vô tâm ». Ý tác giả muốn nói chưa chắc đám mây trắng kia đã là vô tâm (Đào Tiềm có câu thơ: Vân vô tâm dĩ xuất tụ = Mây vô tâm ngẫu nhiên mà bay ra khỏi thung lũng), hay chính người cũng vô tâm. Vô tâm là không để lòng đến cái gì, cứ theo tự nhiên