Độc Hà Ninh Tổng đốc Hoàng Chế đài vĩnh quyết sớ cảm tác

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Phiên âm Hán Việt Dịch nghĩa

Thành vong dĩ thệ dữ câu vương (vương),
Tâm sự do tồn thủ tấu chương.
Tiết hiện ngôn ngôn hòa huyết lệ,
Văn thành tự tự hiệp phong sương.
Bình sơn vạn lý cô trung đạt,
Nùng lĩnh thiên thu chính khí hương.
Tự vị nguyện truy tiền Vũ Hiển,
Đối khan hoàn hữu cổ Tuy Dương.
(Lê Toàn Thanh thi văn tập)

Cảm tác khi đọc sớ vĩnh biệt của Tổng đốc Hà Ninh họ Hoàng
Thành mất, ông quyết cùng chết với thành,
Tâm sự còn lại tờ tâu tự tay viết.
Khí tiết hiển hiện trong lời như hóa máu với nước mắt,
Trong bài văn, chữ nào cũng như cuộn cả gió sương.
Tấm cô trung giãi tỏ với non Bình[1] xa xôi muôn dặm,
Chính khí sẽ nức thơm cùng với núi Nùng[2] ngàn năm.
Tự nhủ xin noi gương ông Vũ Hiển[3] khi trước,
Nhìn xem, hãy còn dấu cũ thành Tuy Dương[4]

   




Chú thích

  1. Non Bình là núi Ngự Bình ở Huế.
  2. Núi Nùng ở Hà Nội.
  3. Vũ Hiển đại học sĩ là tước của tướng Nguyễn Tri Phương
  4. Thành Tuy Dương là nơi Trương Tuần và Hứa Viễn đời Đường đã quyết chiến chống lại tướng An Lộc Sơn. Đây có ý so sánh việc Nguyễn Tri Phương và Hoàng Diệu đánh Pháp rồi tuất tiết tại thành Hà Nội với việc làm của hai ông này.