Cười khan

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Có phải đời em lắm cảnh nhàn,
“Đã không đổ luỵ lại cười khan”;
Cười khan vì đã hết nước mắt,
Ai biết những ngày lệ chứa chan!