Thi thiên/36
Lòng ác của loài người và lòng nhơn-từ của Đức Chúa Trời
Thơ Đa-vít, tôi-tớ của Đức Giê-hô-va, làm. Cho thầy nhạc-chánh
361 Sự vi-phạm của kẻ ác nói trong lòng rằng:
Chẳng có sự kính-sợ Đức Chúa Trời ở trước mắt nó.
2 Vì nó tự khoe mình
Rằng tội-ác mình sẽ chẳng lộ ra, và sẽ không bị ghét.
3 Các lời miệng nó là gian-ác và dối-gạt;
Nó đã thôi ở khôn-ngoan, và bỏ làm lành.
4 Nó toan ác tại trên giường nó;
Nó đứng trên con đường chẳng thiện,
Nói cũng không gớm-ghiếc sự dữ.
5 Hỡi Đức Giê-hô-va, sự nhơn-từ Ngài ở trên các từng trời;
Sự thành-tín Ngài đến tận các mây.
6 Sự công-bình Chúa giống như núi Đức Chúa Trời[1];
Sự đoán-xét Chúa khác nào vực rất sâu.
Hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài bảo-tồn loài người và thú vật.
7 Hỡi Đức Chúa Trời, sự nhơn-từ Chúa quí biết bao!
Con-cái loài người nương-náu mình dưới bóng cánh của Chúa.
8 Họ nhờ sự dư-dật của nhà Chúa mà được thỏa-nguyện;
Chúa sẽ cho họ uống nước sông phước-lạc của Chúa.
9 Vì nguồn sự sống ở nơi Chúa;
Trong ánh-sáng Chúa chúng tôi thấy sự sáng.
10 Cầu Chúa cứ làm ơn cho những người biết Chúa,
Và ban sự công-bình Chúa cho mọi người có lòng ngay-thẳng.
11 Xin chớ để chơn kẻ kiêu-ngạo theo kịp tôi,
Cũng đừng cho tay kẻ ác xô-đuổi tôi xa.
12 Tại nơi ấy kẻ làm ác sa-ngã;
Chúng nó bị xô nhào, không thể chổi-dậy được.
- ▲ Bản khác dịch: Núi tối-cao.