Bước tới nội dung

Trang:Kinh Thanh Cuu Uoc Va Tan Uoc 1925.pdf/641

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
36 : 12
37 : 3
GIÓP

Thì các ngày chúng sẽ được may-mắn,
nhũng năm chúng được sự vui-sướng.
12 Nhưng nếu họ không khứng nghe theo, ắt sẽ bị gươm giết mất,
Và chết không hiểu-biết gì.
13 Lòng giả-hình tích-chứa sự thạnh-nộ;
Khi Đức Chúa Trời bắt xiềng chúng, chúng chẳng kêu cứu.
14 Chúng chết đương buổi thanh-xuân;
Đời chúng bị hư-mất trong bọn gian-dâm.
15 Đức Chúa Trời dùng sự hoạn-nạn mà cứu kẻ bị hoạn-nạn,
Và nhờ sự hà-hiếp mà mở lỗ tai của người.

16 Ngài cũng chắc đã muốn dụ ông khỏi hoạn-nạn,
Đặt ông nơi khoảng-khoát, chẳng còn sự cực lòng;
Còn các món ăn dọn nơi bàn ông, tất đều được đầy mỡ béo.
17 Nhưng ông đầy-dẫy sự nghị-luận của kẻ ác;
Sự xét-đoán và sự hình-phạt chắc sẽ hãm bắt ông.
18 Chớ để cơn giận giục ông chống-cự cùng sự sửa-phạt;
Đừng lầm-lạc vì cớ giá bội-thường lớn quá.
19 Chớ thì sự giàu-có ông và các thế-lực của ông,
Có thể cứu ông khỏi sự hoạn-nạn sao?
20 Chớ ước-ao đêm tối,
Là lúc dân-tộc bị cất đi khỏi chỗ mình.
21 Khá giữ lấy mình, chớ xây về tội-ác;
Vì ấy là đều ông ưa-chọn hơn sự hoạn-nạn.

22 Kìa, Đức Chúa Trời dùng quyền-năng mà làm việc cách cao-cả,
Có giáo-sư nào giống như Ngài chăng?
23 Ai có chỉ-dạy cho Ngài biết con đường của Ngài?
Và ai nói rằng: Chúa có làm quấy?
24 Hãy nhớ ngợi-khen các công-việc Chúa,
Mà loài người thường có ca-tụng.
25 Mọi người đều đã ngoạn xem công-việc ấy,
Và loài người từ xa nhìn thấy nó.
26 Phải, Đức Chúa Trời là cực-đại, chúng ta không biết được Ngài;
Số năm của Ngài thọ không ai kể xiết được.
27 Vì Ngài thâu hấp các giọt nước:
Rồi từ sa-mù giọt nước ấy bèn hóa ra mưa,
28 Đám mây đổ mua ấy ra,
Nó từ giọt sa xuống rất nhiều trên loài người.
29 Ai có thể hiểu được cách mây giăng ra,
Và tiếng lôi-đình của nhà trại Ngài?
30 Kìa, Chúa bủa ánh-sáng ra chung-quanh Ngài,
Và che-lấp đáy biển.
31 Vì nhờ những đều ấy Ngài xét-đoán các dân-tộc;
Ngài ban cho lương-thực nhiều.
32 Ngài giấu sấm-sét trong tay Ngài,
Và truyền nó phải đánh nơi nào.
33 Tiếng sấm-sét báo-cáo việc Ngài,
Và chính súc-vật cũng đoán điềm dông mưa gần đến.

Ê-li-hu tôn-trọng sự quyền-năng và oai-nghi của Đức Chúa Trời

371 Phải, trái tim tôi run-sợ vì sự đó,
Nó nhảy động dời khỏi chỗ nó.
2 Khá nghe, khá nghe giọng vang-dầy của tiếng Ngài,
Và tiếng ầm-ầm ra khỏi miệng Ngài!
3 Ngài khiến nó dội dưới các từng trời,
Và chớp-nhoáng Ngài chiếu đến cùng trái đất.

— 629 —