Cha nó cầm lấy áo nó mà nói rằng:
« Con hãy xem cái áo của con mặc đây, phải có người trồng bông, hoặc nuôi tằm, dệt cửi, nhuộm mầu, có người cắt, may, mới thành được. Lại xem một cái kim để may áo, phải có người tìm ra mỏ sắt, khai quặng (quánh) lên, đem quặng về nấu thành gang, gang nấu thành thép, rồi mới làm được cái kim. Chỉ có một cái áo mà phải biết bao nhiêu người làm mới thành. Một cái áo còn phải thế, thì bao nhiêu đồ vật cần dùng cũng thế cả, không phải một người nhất-đán mà làm nên được. Vậy con phải biết rằng người ta ở trong xã-hội phải có đoàn-thể với nhau cả.
Giải nghĩa. — Liên-lạc = ràng buộc với nhau. — Nhất-đán = một ngày.
Câu hỏi. — Người trong một xã-hội, phải có đoàn-thể với nhau thế nào? — Một hôm, Binh và người cha đứng ở đâu? Binh hỏi gì? — Người cha trả lời làm sao?
Cách-ngôn. — Một cây làm chẳng nên non.
37. — Bổn-phận đối với xã-hội.
Ta đã cần phải có xã-hội và xã-hội đã giúp ta được nhiều công việc, thì ta cũng phải tìm cách mà trả nợ cho xã-hội. Ta phải lưu tâm mà làm những việc ích lợi. Bất cứ làm nghề gì, đi cày hay đi buôn, làm quan hay dạy học, ta cũng phải dốc lòng làm cho hết cái chức-trách của ta. Ta không nên thờ-ơ[1] chểnh-mảng[2] mà mang tiếng là lười-nhác[3], không nên điên-đảo giả-dối mà mang tiếng là bất-lương. Ta nên cố tìm cách canh-cải mọi nghề-nghiệp cho mỗi ngày một lương hảo hơn lên. Nghề của ta được tinh-xảo, thì có ích riêng cho ta, mà lại lợi chung cho cả xã-hội nữa.
Tiểu dẫn. — Tận tâm với xã-hội.
Xưa có một người làm quan tận-tâm với chức-vụ, cả năm không nghỉ ngày nào. Có người bảo: « Sao quan lớn không nghỉ
một đôi ngày, tội gì mà nhọc thân như vậy? — Ông đáp lại rằng: