Bước tới nội dung

Trang:Luan ly giao khoa thu - So dang.pdf/59

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 57 —

43. — Sự nói xấu.

Sự nói xấu là cái tật cứ đi bới[1] móc chuyện xấu của người ta mà nói. Người nói xấu là có ý hoặc để thỏa lòng ghen-ghét, hoặc để khoe cái hay và che cái dở của mình. Người nói xấu là người hèn-hạ đáng khinh, vì chỉ nói những lúc vắng mặt người ta, để làm cho người ta mất danh-giá.

Vậy không những ta không nên nói xấu ai, mà cũng không nên nghe chuyện người ta nói xấu nhau.

Tiểu dẫn.Chớ nên nói xấu người ta.

Bảy đến chơi nhà Tám. Tám hỏi rằng: « Có chuyện gì lạ không?

— Tôi mới viết một bài báo để đưa anh xem có được không.

— Nói về chuyện gì thế?


Không nên nói xấu người ta.

— Lý-Khuyết-Hạ bây giờ sang-trọng lừng-lẫy, mà trước là người thế nào, anh có biết không?

— Không, người ấy trước thế nào?

— Trước hắn[2] ta đã can án ăn-cắp, phải ngồi tù mấy tháng. mà bây giờ được thế đó!

— Vậy à? anh viết báo nói chuyện ấy đấy à?

— Phải, chắc là bài này in ra, thì ai cũng muốn xem.


  1. bưi
  2. anh