Trang:Viet Nam Su Luoc 1.djvu/244

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Trang này đã được phê chuẩn.
232 — VIỆT - NAM SỬ - LƯỢC
 


Đại-khái kỷ-luật ở trong quân của Bình-định-vương như thế, cho nên đi đâu, dân-gian kính-phục lắm.

19. TRẬN CHI-LĂNG: Liễu Thăng tử trận. Từ khi quân Minh thua trận Tụy-động, Trần Hiệp bị giết, Vương Thông 王 通 cho người về tâu với Minh-đế để xin thêm binh. Minh-đế thất kinh, liền sai Chinh-lỗ phó-tướng-quân An-viễn-hầu là Liễu Thăng 柳 升, Tham-tướng Bảo-định-bá là Lương Minh 梁 銘, Đô-đốc là Thôi Tụ 崔 聚, Binh-bộ Thượng-thư là Lý Khánh 李 慶, Công-bộ Thượng-thư là Hoàng Phúc 黄 福, Hữu-bố-chính-sứ là Nguyễn đức Huân 阮 德 勛, đem 10 vạn quân, hai vạn ngựa, đi đường Quảng-tây sang đánh cửa Ba-lụy, bấy giờ là tháng chạp năm bính-ngọ (1427). Lại sai Chinh-nam-đại-tướng-quân Kiềm-quốc-công là Mộc Thạnh 沐 晟, Tham-tướng An-hưng-bá là Từ Hanh 徐 亨, Tây-ninh-bá là Đàm Trung 譚 忠 đi đường Vân-nam sang đánh cửa Lê-hoa.

Khi các tướng nghe viện binh của quân Minh sắp đến, nhiều người khuyên vương đánh ngay lấy thành Đông-quan để tuyệt đường nội ứng, nhưng vương không nghe, bảo rằng: « Việc đánh thành là hạ sách, nay ta hãy cứ dưỡng binh súc nhuệ để đợi quân địch đến thì ra đánh. Hễ viện quân mà thua, thì quân trong thành tất phải ra hàng. Thế có phải làm một việc mà thành được hai không? » Đoạn rồi bắt phải giữ-gìn mọi nơi cho nghiêm-nhặt, lại bắt người ở Lạng-giang, Bắc-giang, Tam-đái, Tuyên-quang, Qui hóa đi chỗ khác, bỏ đồng không để tránh quân Minh.

Đến tháng mười (1427) Bình-định-vương nghe tin quân của bọn Liễu Thăng đã sắp sang đất An-nam, liền hội các tướng lại bàn rằng: « Quân kia cậy khỏe khinh yếu, lấy nhiều bắt nạt ít, chỉ cốt đánh cho được, chứ không tưởng đến điều khác. Nay đường xa nghìn dặm, mà đi có mấy ngày, nếu ta nhân lúc người ngựa của chúng đang mỏi-mệt, ta « dĩ dật đãi lao », đánh là tất được. » Bèn sai Lê Sát 黎 察, Lưu nhân Chú, Lê Linh 黎 泠, Đinh Liệt 丁 列, Lê Thụ 黎 受, đem 1 vạn quân