người đưa hai cái danh thiếp một là tên Nặc-Sĩ, hai là tên Nữ-Lang, hai người cùng đến báo việc mất trộm quan tòa bảo Phi-Lập nấp ở sau màn, rồi cho hai người vào yết kiến. Nặc-Sĩ kể qua loa những tình hình mất trộm, quan tòa gật đầu, bắt Nặc Sĩ và Nữ-Lang ngồi đợi ở một gian phòng kín, sai lính canh gác nghiêm mật, rồi cùng với Phi-Lập đi thẳng xuống Thịnh-phủ khám nghiệm.
Khi đến nơi trước khám phòng ngủ của Nữ Lang, sau khám đến chỗ cơ quan mà Phi-Lập đã thám biết đêm hôm trước. Phi-Lập bước lên giường, động vào cái máy cạnh bức chanh tự nhiên bức chanh kéo lên, thì cái huyệt lớn lại hiện ra, trong huyệt có một cái hòm gỗ, Phi-Lập đem cái hòm xuống, mở ra xem thấy một cái đầu lâu, giật mình kinh sợ, nhận kỹ ra thì chính là thủ-cấp của Điêu trinh-thám khi trước, quan tòa sai đem về tòa-án tra xét. »
Khi về đến nơi, cho đòi Nặc-Sĩ và Nữ Lang ra xét hỏi, lính mở cửa phòng ra, sợ hãi thất kinh, vì chỉ thấy Nữ-Lang chết nằm trên giường còn Nặc-Sĩ đã theo lò sưởi chốn ra rồi. Phi-Lập vào xem, chỉ thấy một vài cái quần áo cũ bỏ lại, nhác thấy mảnh giấy ở cạnh lò sưởi nhặt lên xem thì chính là tự tích của Nặc-Sĩ trong giấy viết rằng: « Y-sinh là Nặc-Sĩ, đã chết tự sáu tháng trước rồi, ta đây chính là Ác-quỷ trong đám Hắc-cân-đảng.
Nguyên Ác-quỷ ám sát Nặc-Sĩ, rồi giả hình làm Nặc-Sĩ, để lừa Nữ-Lang, lấy hết cả kim ngân châu báu, lại toan giá họa cho Phi-Lập, may mà Phi-Lập đã thám biết trước mau chân về báo quan tòa, Ác-quỷ biết mưu của mình đã tiết lộ, cho nên giết chết Nữ Lang, tìm đường chốn thoát.
CHƯƠNG THỨ II
Ác-quỷ chốn thoát rồi, lại cải trang làm một vị Nam tước, niên-thiếu phong-lưu, nghi-dung tuấn-nhã, không ai biết là giả hình, một hôm xem nhật-trình biết rằng con hát nước Nga, tài sắc lưỡng toàn, lại là ý trung nhân của Phi-Lập, bèn lập