Truyện Kiều (bản Liễu Văn Ðường 1866)

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Chữ Nôm Tiếng Việt

1𤾓𢆥𥪞揆𠊛些
2𡦂才𡦂命窖󰑼恄饒
3𣦆戈没局𣷭橷
4仍調𬖉𧡊㐌𤴬疸𢚸
5𨔍之彼嗇斯豊
6𡗶撑涓貝𦟐紅打㭴
7稿𦹳吝󰇾𠓀畑
8風情固錄群傳史撑
9浪𢆥󰞸靖朝明
10𦊚方𪹚𣼽𠄩京凭鐄
11固茹員外户王
12家資擬拱常常堛中
13没𤳆𡥵次卒𢚸
14王󰞹󰑼𡦂綏𣳔儒家
15頭𢚸𠄩妸素娥
16翠翹󰑼姉㛪󰑼翠雲
17枚骨格雪精神
18没𠊛没𨤔𨑮分院𨑮
19雲󰏙莊重恪潙
20囷𦝄苔惮󰞺𧍋𦬑囊
21花唭玉説端莊
22𩄲輸渃𩯀雪讓牟䏧
23翹強色稍漫𣻕
24搊皮才色吏󰑼分欣
25灡秋水濕春山
26花悭輸𧺀柳𪬡歛撑
27󰜋堆迎渃迎城
28色停隊没才停和𠄩
29聰明本産性𡗶
30坡芸詩畫𨇜味󰞻吟
31宮商漏堛五音
32芸𥢆咹坦胡琹没張
33曲茄𢬣捛𢧚章
34没篇薄命吏強󰞽人
35風流窒墨紅裙
36春撑執齒細旬及筓
37㤿𧛋帳𢷀幔𩂏
38墻東蜂𧊉𠫾𧗱默埃
39節皮𡥵燕迻梭
40韶光𠃩𨔿㐌外𦒹𨑮
41𦹵𡽫撑羡蹎𡗶
42梗梨𤽸點󰜋𢽼󱖮花
43清明𥪞節𣎃𠀧
44礼󰑼掃墓噲󰑼踏清
45𧵆賒奴㘃燕󰞿
46姉㛪懺所步行制春
47習燿才子佳人
48馭車如渃襖裙如揇
49衮昂塸埬𢹣𨖲
50梭鐄鈽𫽘烣殘紙󰒆
51斜斜䏾我𧗱西
52姉㛪他矧攔𢬣𦋦𧗱
53𨀈寅蹺𦰟小溪
54吝󰏙風景固皮清清
55󰅉󰅉𣳔渃捥觥
56𣜿橋儒𡮈𡳳京北昂
57茌茌捻坦邊塘
58油油𦰟𦹵姅鐄姅撑
59浪𬁖𥪞節清明
60麻低香𤌋永醒世麻
61王󰞹買引𧵆賒
62淡僊娘𧘇初󰑼󰞻兒
63浽名才色没時
64吨嗃外𨷶劎之燕鸚
65刼紅顔固蒙萌
66姅澄春脱技梗天香
67固𠊛客於遠方
68賒𦖑拱󱋨㗂娘尋制
69船情皮𥊘旦尼
70時㐌簪技󰜍淶包𣇞
71󰟀空冷𡴯如詞
72𨁪車馭㐌󰷳瀘𣻕撑
73哭嘆坤掣事情
74窖󰟁緣閉󰑼命貝些
75㐌空縁畧庄麻
76時之𡭧約噲󰑼縁𡢐
77懺生攝梓車珠
78𡏧燶没捻默油𦹵花
79𣦆包兎𣵰鵶斜
80𧘇墓󰟁主埃麻咏𠶀
81𢚸兜産𤷱傷心
82説𦖑翹㐌潭潭珠沙
83𤴬疸台分弹婆
84𠳒󰑼分薄拱󰑼𠳒終
85負旁之貝化工
86𣈜撑𤷱痗𦟐紅配坡
87𤯨爫𡞕泣𠊛些
88窖台托𬺗爫魔空𫯳
89󰅹𠊛鳯乍鵉終
90󰅹𠊛惜綠貪紅󰑼埃
91㐌空几兑𠊛懷
92産低些劎没𠄽𥘀香
93噲󰑼﨤𫽻𫡉塘
94和󰑼𠊛𠁑𤂬鐄别朱
95啉𠽍哏㗑𡮈𫰅
96拉𡎦把𦹵畧墓𨀈𦋦
97没漨𦹵愛䏾斜
98󰊄囂囂𠺙没𢽼𦰟𦰤
99𢯰簪産㩫𠃅頭
100拍䏧核咏𦊚勾𠀧韻
101吏強迷𢠨心神
102吏強𥪸朗秦銀𫽄𦋦
103吏強塢湥󰞺花
104愁𣻆坦綏珠沙𥐆𨱽
105雲浪姉拱𠽋唭
106窖餘渃眜哭𠊛𠁀初
107浪紅顔自𠦳初
108丐調薄命固除埃兜
109浽念想典𦓡𤴬
110𧡊𠊛𬛩妬别𡢐世󰅹
111觀浪姉呐咍牢
112没調󰑼没運𠓨苦𦖑
113於低陰氣𥘀泥
114䏾朝㐌我𨤮槐群賒
115翹浪仍等才花
116𣩂󰑼体魄群󰑼精英
117易台情吏﨤情
118徐󰏙乙𧡊顯靈悲𣇞
119没𠳒呐渚及䜹
120丿兜陣󰊄捲旗典𣦍
121泑泑覩祿拸核
122於𥪝羕固香𠖤𠃣𡗉
123提澄𦰟󰊄吝蹺
124𨁪𩌂曾𨀈󰷳印停停
125𩈘𥆾埃乃調驚
126娘浪尼寔精誠𫽄賒
127有情些吏﨤些
128𫽄泥幽顯賀󰑼姉㛪
129㐌弄顯現朱󰏙
130謝𢚸娘吏綏添𢽼𠳒
131𢚸䜹淶󰟃𥟍徊
132㭲核吏拍没排古詩
133用浪姅於姅𧗱
134楽鐄兜㐌㗂𦖑𧵆𧵆
135𬖉澄𧡊没文人
136弄𢶻𢬣叩𨀈吝𨤮冰
137提𢹂𦝄襊󰊄𦝄
138𡢐蹎蹺󰜋𠄽繩𡥵𡥵
139雪印色馭󰙃𤵊
140𦹵坡味襖染𡽫䏧𡗶
144裊賒買𤏣𩈘𠊛
143客陀𬺗馭細尼敘情
142鞋文吝𨀈𨤮撑
141没漨如体核󰔂梗瑤
193䜹浪清氣初󰅒
194買共饒𣅶班𣈜㐌悁
195寒家於𠃅西阡
196𠁑𣳔渃沚邊連固橋
197忝𢚸下顧典饒
198󰋇𠳒下賜捻珠招鐄
199󰂅呈會主󰏙詳
200麻󰏙𥪞數断膓固𠸜
201歐停果刼人綠
202拱𠊛没會没船兜賒
203尼𨑮排買買𦋦
204勾神吏摱筆花𦘧撝
205翹󰂅領意提排
206𢬣僊没󰖽𨇜𨑮曲吟
207󰏙䜹𠽋󰟄𠸦忱
208價仃繡口錦心恪常
209󰂇󰇮𠓨集斷膓
210時撩解一之讓朱埃
211㙴花客㐌𧿨鞋
212娘群於吏没𠄩叙情
213󰊄兜鄭幅萌萌
214醒𦋦買別浪命占包
215𬂙蹺󰅹𧡊兜󰅹
216香乘羕唉𦋦𠓨兜低
217没命量慮更迡
218塘賒擬浽𡢐尼麻驚
219花㵢䕯󰟅㐌仃
220别綠命别分命世傕
221浽𥢆笠笠㳥㵢
222擬隊干吏湥洡隊干
223喠翹𡃚󰁹帳鸞
224茹萱秩醒𠳨干故之
225故𬁖陳濁更𣌉
226牟花梨唉滛湜湥湄
227䜹浪𡭧分𬏝䜹
228養生堆女𩯀絲渚填
229𣇜𣈜制𡏢淡僊
230取𠫾率𧡊應連占包
231斷膓󰑼𢼂世󰅹
232排𦋦世𧘇詠𠓨世箕
233據𥪞夢兆麻推
234分𡥵傕固𦋦之枚𡢐
235𠰺浪夢兆據兜
236俸空謨󰞽職愁擬󰅹
237󰂅𠳒𡅳解濕高
238渚衝調擬㐌滛脉霜
239外窻兎矢鶯鐄
240腋墻葻柳𠖤昂𫏾萌
241軒斜擱䏾征征
242浽𥢆𥢆鄭𡬷𥢆没命
243朱咍󰑼󰟆有情
244妬埃𢴑䋦絲萌朱衝
245払金自吏書窻
246浽娘更更邊𢚸𠴠虧
247愁冬強刻強苔
248𠀧秋論吏󰜋𣈜𨱽稽
249𫂗秦鎖謹窻𦂛
250𡏧紅料裊𠫾𧗱占包
251旬𦝄鈌𥒦油耗
252󰘚𢠩想󰘚𢚸嗷喭𢚸
253󰟀文唏冷如銅
254竹痴󰇽兎絲𣳔𧊉鸞
255萌湘拂拂𫕲彈
256香淶味女茶漧喠情
257󰂇庒綠女𠀧生
258爫之󰝂𫗁傾城撩𤽗
259水頃𢖵景𢖵𠊛
260𢖵尼奇遇倍移𨃴𠫾
261󰜋𣳔𦹵木撑荑
262渃吟𤄯沕𧡊之女兜
263𫗃朝如改干愁
264葦𦰤囂乙如牟改撩
265藝𥢆𢖵𠃣想𡗉
266侵侵提裊藍橋吝郎
267審嚴謹槓高墙
268件𣳔𦲿𧺀𢴑塘𫚳撑
269羅䜹絲柳葻萌
270𡥵鶯󰄴呐𨕭梗𠸍𠶣
271󰋇吝󰘇㨂杄󰟇
272𣲆㙴花用别𠊛於兜
273秦銀𨅸捽𣇞𥹰
274𬧖觥秩𧡊𠃅𡢐固茹
275󰑼茹𪣘越商家
276󰟀空抵妬𠊛賒渚𧗱
277𥙩調道󰄴𠳨税
278襊彈扱册提𢹂連𨖅
279固核固𥒥産床
280固軒攬翠󰞺鐄渚派
281𢜠忱准𧘇𫳘排
282𠀧生歐罕綠𡗶之低
283窻糊姅怯𫅩𩄲
284墻東𥊘眜𣈜𣈜恒𬖉
285𡬷𡬼銅鎖原風
288絶𩂟󰅹𧡊䏾紅𠓨𦋦
287忍自舘客鄰羅
286旬𦝄瀋脱𫢩咜噡𠄩
337生浪𣈙󰘩枚湄
338𣈜春㐌易情期󰋇欺
339油拯察𬌓情癡
340舌些麻固益之典埃
341𡭧之哏咘󰜋𠄩
342朱停耒仕料排䋦萌
343囷𤍌油負𡬷誠
344拱料補過春撑󰜋𠁀
345量春油决狭𤞑
346功㧅󰕴拯舌傕𡗋由
347朗𦖑𠳒呐如油
348朝春易遣󰞺秋礙顒
349浪𥪞𣇜買𨔍𨓡
350𢘝𢚸固𨤰擒𢚸朱當
351㐌𢚸君子多恾
352󰜋𠳒󰂅鑿𥒥鐄始終
353特𠳒如𢶒𬌓𢚸
354󰇾金珠貝巾紅𢭂𢬣
355浪𤾓𢆥拱自低
356𧵑信噲󰜋𡭧尼爫𥱬
357産𢬣把𦑗花葵
358貝梗釵𧘇卽時𢫊𢭂
359󰜋𠳒哏咘膝膠
360𠃅𡢐羕固㖔𡁞㗂𠊛
361倍傍𦲿用花淶
362払𧗱書院娘移樓粧
363自番𥒥别歲鐄
364情強滲𤀏𢚸強謹魚
365滝洋󰜋带農滁
366邊𬖉頭怒邊徐𡳃箕
367󰜋墙雪點霜𩂏
368信春兜易𠫾𧗱朱能
369吝吝𣈜𩙌𣈘𦝄
370絲紅甚錄㐌澄春戈
371𣈜皮生日外家
372𨕭𠄩堂𠁑女󰑼𠄩㛪
373熷𤇊懺所襖襜
374卞𤼸󰜋礼賒󰇮𡬷誠
375茹香清永󰜋命
376𡄎機會遇㐌停𣋚󰅒
377時珍式式産排
378𨃴蓮率率𬧖𣦍𠃅墙
379隔花仕𠱆㗂鐄
380𠁑花㐌𧡊固払𨅸𬖉
384責𢚸哬𠾿貝𢚸
383󰌕香祝底冷𫥌閉𥹰
382仍󰑼㙮𢖵𢫊愁
381雪霜染姅𠃅頭花森
481𤄯如㗂䳽𠖤戈
482濁如渃󰋞買沙姅潙
483㗂寬如𩙌倘外
484㗂牟派派如𡗶覩湄
485𦰟畑欺𤏣欺𤎎
486󱂚𠊛𡎦帝麻魚謹愁
487欺𢭸𨆝欺儈頭
488欺紆𠃩曲欺珠堆眉
489浪𫨩時寔󰑼𫨩
490𦖑𦋦吟䔲呐荄世󰅹
491搊之仍堛清騷
492寔𢚸命拱耗耗𢚸𠊛
493浪悁秩󰞺𠫾耒
494粃𢝙催拱性𡗶别𫳵
495𠳒鐄󰂅領意高
496和寅寅扒𡭧󰅹特空
497花香強𤏣式紅
498頭眉𡳃󰘚強濃𬌓腰
499㳥情羕㐌漂漂
500󰏙𥪞歐厭固朝𣳮淶
501䜹浪停𥙩爫制
502𠯇朱䜹歇󰜋𠳒㐌󰅉
503尾之󰜋朶桃夭
504園紅之敢垠巢𫚳撑
505㐌朱𠓨堛布荆
506道從夫𥙩𫳘貞爫頭
507𦋦從𨕭濮中𣘛
508時𡥵𠊛𧘇埃求爫之
509沛調咹󰟉於時
510浪𤾓𢆥女補𠫾󰜋𣈜
511𡄎綠奇遇初𫢩
512侶堆埃吏𫅠齊崔張
513𩄲湄打覩𥒥鐄
514過朝𢧚㐌󱋓𠴔燕󰚨
515𥪝欺𢭸𦑃𨕭梗
516麻𢚸吟𦖑㐌呈󰜋番
517𠃅西底冷香願
518朱綠潭𧺀𦋦緣狓傍
519招梭畧𫽄𡨹床
520底𡢐𢧚𢢆共払𪽝埃
521倍之柳押花奈
522群身乙吏填培固欺
523𧡊𠳒端正易𦖑
524払強添𢘝添爲𨑮分
525䏾艚皮𤁕𨤔𡑝
526信兜㐌𧡊󰘇垠哙𠓨
527娘時倍阻房桃
528生時𨄹𨀈𡑝桃倍𦋦
529󰘇柴皮吘杄花
530家童𠓨𠳚書茹買𢀨
531󰝂信叔父辤堂
532巴爲旅󰊽他鄕提攜
533遼陽膈阻山溪
534椿堂急噲生𧗱𧦈䘮
535𠻵信掣浽驚惶
536冰命輦𠓀薹粧叙情
537𨃴頭每浽丁寧
538浽茹䘮𩯀浽命賒吹
539事兜渚急堆囬
540綠兜渚急󰜋𠳒𢭂絲
541𦝄誓群妬猪猪
542敢賒吹𩈘麻䜹橽𢚸
543外𠦳𨤮祝𠀧冬
544䋦愁欺𫽻朱衝群迡
545廛鐄𡨹玉朱𫨩
546朱停𢚸几蹎𩄲𨤔𡗶
547𦖻𦖑𫆧浽排排
548忍如娘買𤋵𠳒𠓀𡢐
549翁絲恄補之饒
550渚𢝙森合㐌愁坡配
551共饒卒㐌𥘀𠳒
552酉台𠃅𩯀敢移𢚸絲
553管包𣎃待𢆥徐
554擬𠊛咹𩙌𦣰湄㤕忱
555㐌願𠄩𫳘同心
556𤾓𢆥誓拯揞琴待埃
557群𡽫群渃群𨱽
558群𧗱群𢖵典𠊛𣋚𫢩
559用孕渚𡝖移𢬣
560暈東𬖉㐌𨅸𣦍𣟪茹
561碍顒󰜋𨀈󰜋賒
562没𠳒珍重珠沙󰋇行
563𢷏鞍掛挭倍鐄
564䋦愁仕姅𨀈塘𢺺𠄩
565𢝙内風景圭𠊛
566頭梗鵑日𡳳𡗶鴈䜹
567󰞽𠊛󰟊󰊄旬湄
568没𣈜𥘀挭相思󰜋𠊛
569娘時𨅸𢭸軒西
570𠃩囬問曰如圍䋦絲
571𬂙澄𤌋𡴯窻䜹
572花㵢聀𧺀柳賖壳鐄
573秦銀𨄹𨃴楼粧
574󰜋團𢜠壽外鄕買𧗱
575寒喧渚及啫㖷
576差衙俸𧡊𦊚皮㖔敲
577𠊛腋𡱩几𢬣刀
578頭𬌥𩈘馭呦呦如雷
579拁扛没老󰜋𪟦
580没𦀊󰟁吏𢷏𠄩深情
581苔茹㘇㗂𧋆撑
582用淶湥柳散情檜枚
583圖細軟𧵑𥢆𢬣
584泟𥑥生󰟋朱苔襊貪
585調兜𠖤纀埃爫
586尼埃單泣秩緘俸仍
587𠳨𦋦𡢐買别浪
588沛𠸜称率在繩半絲
589󰜋茹恍惚謹魚
590㗂寃𠰺保案疑𫭧𩄲
591下辞𠹚𥛉卒𣈜
592的𦖻憐恤負𢬣摧殘
593󰟌高𢫫虐𦀊冤
594酉𠊛𥒥拱󰞺肝路𠊛
595𩈘𬖉𤴬疸用移
596冤尼群󰜋呌𡗶仍賒
597󰜋𣈜𨔍𫗁差衙
598爫朱酷害拯戈爲錢
599𫳵朱骨肉院全
600𥪞欺遇变從權别𫳵
601綠會遇德劬勞
602𫳘情𫳘孝邊󰅹𥘀欣
603底𠳒誓海明山
604爫𡥵𠓀沛填恩生成
605決情娘買下情
606𠯇朱底妾半命贖吒
607户終固几吏𫅷
608拱𥪞衙役吏󰑼慈心
609𧡊娘孝重情深
610爲娘擬拱傷忱㤕𢠿
611併排律妬論低
612固𠀧𤾓两役尼買吹
613唉𧗱暫付㩜外
614啂娘規料𥪞堆𠀧𣈜
615傷𢚸𡥵𥘷䜹癡
616﨤干禍󰊄灾𠖤不期
617𤴬𢚸死别生離
618身群𫽄惜惜之興綠
619曷清詫擬分𢤞
620料󰝡𡬷𦹵決填𠀧春
621事𢚸吘貝冰人
622信霜吨𠰺賒𧵆㖔𡁞
623𧵆沔固󰜋媒󰅹
624迻𠊛遠客尋𠓨問名
625𠳨𠸜浪馬監生
626𠳨表浪縣臨清𢳀𧵆
627過年𡒔外𦊛旬
628󰟎𫙂忍隊𬡢󰟏炳包
629𠓀柴𡢐伵㖔𡁞
630如冰迻䋦逴𠓨楼粧
631㨳𨕭𡎦卒産床
632󰟀𥪞䋦㐌𠽖娘急𦋦
633浽命添息浽茹
634㙴花󰜋𨀈淚花󰋇行
635礙顒憚󰊄𠲖霜
636疑花䏾𢢆𬖉𦎛󰘚𪠗
637䋦強援𩅘扒𢬣
638󰞺𢞂如菊命𤷍如枚
639旦都斤色斤才
640押宮琴月此牌𦑗詩
641󰚷濃󰜋𨤔󰜋於
642平𢚸客買隨機迭迢
643浪摸玉典藍橋
644聘𪟽󰂅𠰺包饒帝呈
645䋦浪當價𠦳鐄
646﨤茹洳量𠊛傷敢奈
647𪂲掑扒󰜋添𠄩
648𣇞𥹰我價󰂅外𦊚𤾓
649󰜋𠳒船㐌淹潭
650埃迻更帖𠓀擒爫𥱬
651定時納釆于歸
652踐𦝄㐌固役之拯衝
653󰜋𠳒𢚁貝終公
654乞詞暫領王王𧗱茹
655傷情𡥵𥘷吒󰒌
656𥆾娘翁㐌𧖱沙𦛌油
657餒𡥵仍約𧗱𡢐
658𢭂絲沛侶招梂當尼
659𡗶爫之極閉𡗶
660尼埃誣托朱𠊛合散
661斧斤包管身殘
662女苔墮𥘷強寃托󰒌
663󰜋𠳒𡢐𠓀拱󰑼
664催時󰘚屈𫽄他𢚸𤴬
665蹺𠳒如沚𣳔珠
666料命翁㐌招頭墙𪿙
667倍傍几𡨹𠊛𩲡
668𡮈𫰅娘吏尋𠳒𡅳干
669尾之󰜋󰌵紅顔
670𩅘絲渚𡭧填恩生成
671𤼸書㐌𢢆娘縈
672吏輸妸李半命能牢
673椿萱歲鶴強高
674没核梗搏别包饒梗
675𢚸絲油𫽄𢴑情
676󰊄𩄲歐罕散情渃𡽫
677他浪料󰜋身𡥵
678花油扡𦑃𦲿群撑核
679分𫳵停丕拱丕
680擒如𫽄杜仍𣈜群撑
681拱停併窘算觥
682散茹󰑼󰜋舌命󰑼𠄩
683沛𠳒翁拱淹𦖻
684𥆾饒湥𥐆湥𨱽衮昂
685𠃅外户馬皮𢀨
686詞花㐌記巾鐄買𢭂
687𦝄󰒌獨地爫𫳵
688擒𦀊𫽄擬纀𠓨自然
689𥪞𢬣㐌産銅錢
690油𢚸𢬭𤽸台顛𧁷之
691户終𦋦飭執爲
692礼心㐌達訟期拱衝
693役茹㐌暫從容
694星期逐也㐌蒙度𧗱
695󰜋命娘𦰟畑𣌉
696𬡢滛湥淚𩄲車𠃅愁
697分油油丕拱油
698𡭧𢚸刀等閉𥹰󰜋𠳒
699功程計别󰋇𨑮
700爲些𠻞喫朱𠊛󰇾揚
701誓花渚燥戰鐄
702󰟑誓慛㐌負仿貝花
703𡗶暸󰟓渃包賒
704擬兜𢩵󰘇𢺺茹自碎
705别包綠嫧誓培
706劫尼催世時催群之
707再坐渚𢴑香誓
708爫身䁖馭填󰒂竹枚
709𡢻情渚者朱埃
710塊情芒𫴋泉臺渚散
711浽𥢆𥢆仍盘桓
712油炵𤽸𥒦湥灡渗巾
713翠雲秩醒聀春
714𠁑畑𥊘典殷勤𠳨嘆
715𦠄𡗶橷𣷭多端
716󰜋茹底姉𥢆寃󰜋命
717故之𡎦忍更殘
718浽𥢆群默貝情之低
719浪𢚸遁也式苔
720絲綠群王䋦尼渚衝
721許㖼𦋦󰟔󰟕𢝣
722底𢚸時負𬌓𢚸貝埃
723悁㛪㛪固𠹾𠳒
724𡎦𨕭朱姉𥛉耒仕䜹
725𡧲塘坦挭相思
726膠鸞執䋦絲乘默㛪
727計自欺﨤払金
728欺𣈜𦑗約欺𣎀𡃹誓
729事兜㳥󰊄不期
730孝情固𨤰𠄩皮院𠄩
731𣈜春㛪唉群󰡍
732拙情𧖱𧗅台𠳒渃𡽫
733姉油𦧘󰞺昌𤷱
734吟唭𠃩𤂬挨群𦹳淶
735隻梭貝幅詞𩄲
736綠尼時𡨹物尼𧵑終
737油㛪𢧚𡞕𢧚𫯳
738㤕𠊛命薄乙𢚸拯涓
739秩𠊛群󰟖𧵑信
740泛弹貝𬌓𦎛願𣈜初
741枚𡢐油固包𣇞
742㤕󰌎香𧘇搊絲泛尼
743𬖉𦋦𦰟𦹵𦲿核
744𧡊囂囂󰊄時能姉𧗱
745愧群芒𥘀𠳒誓
746󰞺身蒲柳填󰒂竹枚
747夜臺隔󰘚屈𠳒
748洒嗔湥淚朱𠊛托寃
749悲𣇞簪技𦎛散
750計爫𫳵掣閍萬愛恩
751𤾓𠦳𠳚𥛉情君
752𩄲絲𥐆𨤔固銀𧘇催
753分𫳵分薄如𪿙
754㐌𢝜渃沚花㵢吕羕
755喂金郎唉金郎
756催催妾㐌負払自低
757𣴓𠳒魂𢴑𧖱醝
758没唏朗𡴯堆𢬣冷銅
759椿萱秩醒聀燶
760󰜋茹圍笠几𥪞𠊛外
761几湯𠊛𬟥排排
762買油干彙渚沛湥紅
763𠳨𫳵𦋦事𨔍𨓡
764翹強𠽋𠴑𨷑空𦋦𠳒
765浽娘雲買󰁹𦖻
766隻釵底貝詞培於底
767尼吒爫磊綠眉
768催時浽󰀎𡢐尼㐌㛪
769爲埃用𣒵淶針
770底𡥵䕯浽𩄲沉爲埃
771𠳒𡥵𠸕吏󰜋𠄩
772油𤷱碑𥒥敢差𡬷鐄
773𥛉催娘吏䜹呈
774𢘾吒者特󰒂払朱吹
775説之身分碎隊
776酉浪昌𤽸圭𠊛管兜
777掣包計浽𬌓愁
778刻更㐌𠽖南楼󰋇囬
779轎花兜㐌典外
780管絃兜吏𠽖𣈜生離
781𤴬𢚸几於𠊛𠫾
782湥淶滲𥒥絲𢺺癒蚕
783𡗶𣋚𩄲𢹣最霪
784油油𦰟𦹵滛滛梗霜
785逴娘𧗱典駐坊
786𦊚皮春鎖󰜋娘於𥪞
787汲凝𢢆錄𠲖紅
788擬𢚸吏㤕車𢚸隊番
789品仙淶典𢬣𪬡
790懷功𬋟𡨹湄廛貝埃
791别身典𨀈落𩔗
792蕋逃㐌披朱𠊛情鍾
793爲埃垠頓󰊄東
794舌𢚸欺於𤴬𢚸欺𠫾
795重逢油和固欺
796身尼催固群之麻蒙
797㐌生𦋦𢼂龍冬
798群芒𥙩刼𦟐紅特𫳵
799𨕭案産固𡥵刀
800𨁪擒娘㐌𪭯𠓨襖巾
801防欺渃㐌典蹎
802刀尼時料貝身𡢐尼
803𣎀秋󰜋刻󰜋迡
804冰傾如醒如醝󰜋𠇮
805拯󰑼妸馬監生
806刎󰑼󰜋𠀲風情㐌𪡵
807戈制吏﨤囬顛
808𪡵漨吏劍咹沔月花
809楼撑固媒秀󰜏
810󰆌制㐌𧿨𧗱󰒌歇綠
811情期拯限麻年
812𩈘鋸𦲾䔲堆邊󰜋坊
813終𦝄𨷑󰜋嵬行
814觥𢆥奔粉半香㐌例
815𨄹尋泣𢄂時圭
816者名侯下𠰺芸咹制
817磊埋歐拱事𡗶
818斷膓吏論󰘚𠊛󰟁綠
819㤕娘𡭧分婵娟
820梗花󰝡半𠓨𠓨俚倴
821卯𩢬㐌默𠓨困
822聘󰀩󰟗價迎婚産𣈜
823𢜠忱旗㐌典𢬣
824強𥆾𨤔玉強醝曲鐄
825㐌𢧚國色天香
826󰜋唭尼罕𠦳鐄拯訛
827𧗱低自畧𣷭花
828王孫貴客乙󰑼都饒
829罕𠀧𤾓两劍兜
830拱㐌皮本群𡢐時利
831𠰳唁掑典羡尼
832本茹拱惜𧵑𡗶拱貪
833桃僊㐌𤊰𢬣凡
834時楥梗橘朱甘事𠁀
835𠁑塵󰋇󰘚廊制
836制花㐌易󰋇𠊛别花
837渃蒲榴𧖱𬚶𬷤
838摱牟招集吏󰑼群原
839𦚖𤎎打吝𡥵顛
840包饒拱閉饒錢秩之
841媒󰒌或固調之
842料功秩󰜋𣇜跪麻催
843典低塘詫賒吹
844麻些不動女𠊛生疑
845惜台󰜋朶茶縻
846𡥵蜂㐌𨷑塘𠫾𡓃𧗱
847󰜋干湄󰊄𥘀泥
848傷之典玉惜之典香
849席春󰜋聀𢠩忙
850燭花底妬默娘𦣰猪
851浽𥢆潯瀉𣻆湄
852分𡄎浽客分𢗼浽𠇮
853從之󰑼种灰醒
854身𠦳鐄底汚名𦟐紅
855催群之女麻蒙
856𠁀𠊛催世󰑼衝󰜋𠁀
857恨綠悴分排排
858擒刀娘㐌算排捐生
859擬𠫾擬吏没𠇮
860󰜋𠇮時𠤆𠄩情時𫳵
861𡢐油生事世󰅹
862追原拯矯累𠓨双親
863浽𠇮歐拱簡寅
864急迡催拱󰜋吝麻催
865仍󰑼𢵋旦虐吹
866㗂𬷤𦖑㐌嘅催𠃅墙
867楼枚皮㗜𧥇霜
868馬生𠽖𨄹倍鐄𦋦𠫾
869斷膓台𣅶分岐
870𨀒𪀊泣警𨋣車岌𡹡
871皮外𨑮𨤮長亭
872王翁𨷑席賤行迻蹺
873外時主客󰖧迢
874󰜋茹萱貝󰜋翹於𥪞
875𥆾強呂渚湥紅
876󰁹𦖻娘買解𢚸𥰊高
877虎生𦋦分䜹桃
878功托󰒂媄劫󰅹者衝
879呂羕渃濁󰂧𤄯
880𤾓𢆥底没𬌓𢚸自低
881󰏙𦎛𥪞閉饒𣈜
882身𡥵拯矯默𢬣姂󰒌
883欺𧗱補永𥪞茹
884欺𠓨推孕欺𦋦倍鐄
885欺咹欺呐呂羕
886欺柴欺伵󰏙常󰏙輕
887恪牟几貴𠊛青
888𡄎𦋦朱技如形𡥵奔
889催𡥵群呐之𡥵
890𤯩𢘾坦客托墫圭𠊛
891王󰜏𦖑閉饒𠳒
892㗂寃㐌悶拍𡗶呌𨖲
893𠄽旬渚𣴓𡃹𡅳
894𠃅外擬㐌𠽖連𨇒車
895㤕𡥵𢚸𥘀迡迡
896畧鞍翁㐌𡅧尼𥰊高
897㤕身柳要䜹桃
898窒如典浽󰟘𠓨碎𤽗
899自低𧣳𣷭邊𡗶
900𬋟湄退退圭𠊛󰜋身
901𠦳尋𢘾䏾松筠
902雪霜𩂏𨔾朱身葛藤
903𣴓𠳒客買䜹浪
904𢷏蹎催拱赤繩冉𢭂
905枚𡢐油典世󰅹
906箕𦎛日月怒刀鬼神
907同同󰊄𠽖𩄲秦
908󰜋車𥪞𡎝紅塵如𠖤
909𬖉潙拔淚分𢬣
910𧣳𡗶審審𣈜𣈜󰠐󰠐
912娘時𡎝客賒駸
911薄扡梂這顛霪岸𩄲
1057唅𠿯𢷀𨀈簾珠
1058隔楼𦖑固㗂兜和韻
1059󰜋払皮濯青春
1060形容沚淬襖巾妙揚
1061擬浪拱脉書香
1062𠳨𦋦買別浪払楚卿
1063䏾娥湿倘𠁑萌
1064𬖉払娘拱𦋦情刀帶
1065嘆喂色渃香𡗶
1066惜朱兜俸落類典低
1067價停𥪞月𨕭𩄲
1068花𫳵花窖也苔貝花
1069汝肝𥢆𢚷𡗶󰒌
1070𢚸尼埃𤏣朱埃唉𢚸
1071婵娟󰂇別英雄
1072𦋦𢬣操櫃數籠如制
1073窻秋㐌怯𦑃外
1074𦖻群同望󰋇𠳒鏍釘
1075擬𠊛催吏擬命
1076感𢚸洙悴𤁕情如爲
1077仍󰑼吝呂𪱆湄
1078刼風塵別包𣇞󰑼催
1079停料𠴍󰜋𠄩𠳒
1080洳𢬣濟度𢵼𠊛沉淪
1081󰟚箋計歇賒𧵆
1082浽茹報答浽身落類
1083散箱皮𤎜𣈜枚
1084便鴻娘買𠴍𠳒𠳚郎
1085𡗶西朗蕩䏾鐄
1086復書㐌𧡊信払典尼
1087𨷑󰏙󰜋幅箋枚
1088伶伶昔越固𠄩𫳘題
1089𥙩𥪞意思𦓡推
1090𣈜𠄩𨑮󰜋戌時沛庒
1091𫚳𣋚催脱𧗱棱
1092架茶縻㐌唅𦝄姅萌
1093墻東𢯦動䏾梗
1094𢩵窻㐌𧡊楚卿𥊩𠓨
1095尙崇打惮𦋦嘲
1096𥛉催娘買𠯇𢭂殷勤
1097浪碎-浡拙身
1098落塘芒𥙩𡢻𫱞燕鸚
1099敢洳骨肉死生
1100群𡗉結𦹵唅𨭥𧗱𡢐
1101朗󰟝侵-𡴯頭
1102些低沛摱埃兜𦓡浪
1103娘陀別典些庒
1104彼沉淪垃朱平買摧
1105娘浪󰗾事恩𠊛
1106世󰅹嗔决󰜋排朱衝
1107浪些固馭迨󰘩
1108固𠸜𠁑帳本𣳔健兒
1109乘機𨇍𨀈𦋦𠫾
1110𠀧𨑮𦒹酌酌之吏欣
1111油欺󰊄夾湄单
1112固些低拱拯干㨿之
1113𦖑𠳒娘㐌生疑
1114双陀过典管之特身
1115拱料䏕眜移蹎
1116𦓡󰏙𡥵造𡏦韻典兜
1117共饒𨇍𨀈𠁑楼
1118窻窻馭畧馭𡢐󰜋󰟞
1119𣎀秋刻漏更殘
1120󰊄𣘃律𦲿𦝄岸唅𦎛
1121㩡𤷱𦹵𤁕味霜
1122𢚸圭𠫾󰜋𨀈塘󰜋𤴬
1123㗂𬷤嗃𠳗嘅哞
1124㗂𠊛兜㐌𠃅𡢐𠰺扛
1125娘強村式肝鐄
1126楚卿㐌雉𦀊綱𫮇𫮇
1127󰜋𠇮坤別爫牢
1128埮棱𨀈湿𨀈高駭雄
1129化兒寔固女𢚸
1130爫之𠫅紫紆紅𡗋󰅉
1131󰜋󰟞都旦畧𡢐
1132𤢇兜𠁑坦𦑃兜𨕭𡗶
1133秀󰜏速𥊣典𣦍
1134喑喑押掉󰜋唏吏茹
1135󰜌行拯𠳨拯查
1136當𢬣培柳拉花哉排
1137𦧘䏧埃拱󰑼𠊛
1138𢚸󰅹紅用𧺀淶拯𤴬
1139歇𠳒首復懇求
1140捥𦝄𡶀覩梏頭𧖱沙
1141浪碎󰟠分婵󰜏
1142渃𡽫離󰘇離茹典低
1143悲𣇞𤯩死於𢬣
1144身尼㐌典世尼時催
1145仍碎固詫之碎
1146分碎停丕本𠊛低兜
1147身𧐖包管壈頭
1148悴𢚸貞白自楼典𣇞
1149特𠳒媒買隨機
1150扒𠊛保領爫詞供招
1151排肩固妸馬嬌
1152悴娘𦋦買打料𠹾端
1153媒強計日計寬
1154頓󰈝典墨燶󰜊買他
1155域娘𠓨擬𥪞茹
1156馬嬌吏𠼯意𦋦吲𠳒
1157傕陀默吝時催
1158𠫾兜拯別𡥵𠊛楚卿
1159自情浽㗂楼撑
1160󰜋𢬣墫別󰋇梗芙容
1161拖刀立産斫用
1162𨔍之󰜋骨󰜋同初󰅒
1163固𠀧𤾓两𢭂𢬣
1164空仍之固𠊛尼怒箕
1165耒𦋦呂󰘚卽時
1166扒𠳒呌渚淶之麻𠁀
1167娘浪誓説𥘀𠳒
1168固兜麻吏󰑼𠊛險溇
1169群當推畧擬𡢐
1170󰘚謨㐌𧡊於兜引𠓨
1171楚卿蓮㗂嘹哰
1172喥𦖑娘固𡥵󰅹於低
1173抛朱眷󰊄𢷀𩄲
1174唉󰏙固別󰘚尼󰑼埃
1175娘浪傕世時催
1176浪空時拱󰂅𠳒浪空
1177楚卿咕噒同同
1178𨀈𠓨皮立恃䧺𦋦𢬣
1179娘浪𡗶尔固咍
1180眷鸚𢷀燕事尼在埃
1181󰝡𠊛𢩵𫴋汫台
1182呐耒耒吏咹𠳒特𣦍
1183群箋昔越於𢬣
1184𤑟𤉜󰘚󰀎󰘚尼渚埃
1185𠳒𣦍東󰘚𥪞外
1186几吱不󰒂𠊛唭󰟁良
1187負情案㐌𤑟𤉜
1188除衝擬買劍塘操𨆢
1189房𥢆𥢆仍湥洡
1190擬身麻吏唅𠿯朱身
1191惜台𥪞價𤽸銀
1192典風塵拱風塵如唉
1193粃𢝙拱󰜋刼𠊛
1194紅顔沛眾於𠁀買油
1195刼初㐌唪塘修
1196刼尼拯矯填蒲買吹
1197油𫳵󰜍㐌捛淶
1198𥙩身麻者𡢻𠁀朱衝
1199皮旬月𤎜𦎛冲
1200秀󰜏𥊘吏從容吲𠻀
1201芸制拱𡗋功夫
1202廊制些沛別朱󰖆調
1203娘浪𩄲󰊄立󰃚
1204料身時拱沛料世催
1205媒浪埃拱如埃
1206𠊛些埃秩󰟗怀典低
1207於𥪞群𡗋調咍
1208浽𣎀怯𨷑浽𣈜𥢆終
1209尼𡥵属𥙩爫𢚸
1210㮠外𬙞𫳘㮠𥪞糁芸
1211制朱柳󰇏花吱
1212朱𡑝六𥒥朱迷𢠨𠁀
1213欺󰟣杳六󰞺𧍋
1214欺錦擬月欺唭呡花
1215調󰑼芸業𥪞茹
1216󰖆銀󰀎󰞺買󰑼𠊛𤐝
1217𨃴頭󰂅𠰺󰋇𠳒
1218羕珠󰞺月羕派𨤔紅
1219仍𦖑呐㐌𢢆樁
1220渃𠁀𡗋浽𨔍𨓡乞溪
1221悴𠇮󰘇閣房圭
1222捛𢚸󰄴𥙩仍芸業咍
1223窖󰑼󰘚惮眉𠫅
1224刼𠊛㐌典世尼時催
1225傷台身分落類
1226酉𫳵拱於𢬣𠊛別𫳵
1227楼撑買𢷀帳桃
1228強撩價玉強高品𠊛
1229別包𧊉𣳮蜂淶
1230局醝苔𣎃陣唭卒𣎀
1231立󰃚󰑼󰊄梗𪀄
1232𣋽迻朱玉最尋長卿
1233欺醒𨢇𣅶殘更
1234秩命命吏傷命㤕車
1235欺𫳵風錦𢷀󰑼
1236𣇞𫳵散作如花𡨌塘
1237󰘚𫳵𠫅󰊄惮霜
1238身𫳵𧊉󰇏蜂星閉身
1239默𠊛湄楚𩄲秦
1240仍𠇮󰅹別固春󰑼之
1241隊番󰊄揨花掑
1242姅簾𩄲吘𦊚務𦝄輸
1243景󰅹景拯刀愁
1244𠊛𢞂景固𢝙兜包𣇞
1245隊番󰞺𡲤勾詩
1246宫琴𥪞月渃碁𠁑花
1247𢝙󰑼𢝙強矯󰑼
1248埃知音妬漫𣻕貝埃
1249蜍於󰊄竹湄枚
1250謹魚𤾓浽搥埋󰜋身
1251愔𢚸𠸌󰞃賒𧵆
1252拯紆麻󰑚拯寅麻𤴬
1253洳恩𠃩𫳘高溇
1254󰜋𣈜󰜋我䏾橷斜斜
1255𨤮岸渃瀋𡽫車
1256𢪀兜身分𡥵𦋦世尼
1257𡑝槐堆𡭧䜹𬏝
1258珍甘埃几柂台󰜋命
1259𢖵𠳒願約𠀧生
1260賒吹埃固別情庄埃
1261欺𧗱𠳨柳章臺
1262梗春㐌𢯏朱𠊛專𢬣
1263情溇蒙者󰒂𠫅
1264花箕㐌執𣘃尼朱渚
1265䋦情隊󰞃紆絲
1266聀香䦕隴吝𢠩更𨱽
1267窻沙宇宇方𡗶
1268󰅒黄昏㐌吏枚昏黄
1269吝吝兎鉑鵶鐄
1270㤕𠊛冲會断長隊干
1271㐌朱𥙩𫳘紅顔
1272爫朱朱害朱殘朱斤
1273㐌𨃐𠓨刼風塵
1274𫳵朱耻辱󰜋吝買催
1275客遊俸固󰜋𠊛
1276其心户束拱𣳔書香
1277本𠊛縣錫州常
1278蹺嚴塘𨷑𡾵行臨淄
1279花魁慕㗂翹兒
1280帖紅尋典香閨𠳚𠓨
1281帳蘇夾󰘚花桃
1282𨤔󰅹拯漫󰞺󰅹拯於
1283海堂蔓蔓梗絲
1284𣈜春強󰊄強湄強燶
1285月花花月󰞽濃
1286𣎀春埃易琴𢚸特庄
1287𨔍之声氣𨤰恒
1288󰜋𦀊󰜋纀埃扛朱𦋦
1289𣋽酉最槾憐󰑼
1290畧群𦝄󰊄𡢐𦋦𥒥鐄
1291牒󰠲𠶣𠽊𨔍羕
1292吏皮及曠椿堂吏圭
1293生強󰜋醒𨑮迷
1294𣈜春𡗋𣅶𠫾𧗱貝春
1295欺󰊄閣欺𦝄𡑝
1296瓢僊淬𨢇勾神浽詩
1297欺香𣋽欺𩄲𣌁
1298盘茶點渃塘絲和弹
1299󰜋埋𥪞局追歡
1300強悁属󰞺強灡𢬢情
1301𨔍朱丐㳥傾城
1302爫朱覩舘漂亭如制
1303束生悁󰞺卜淶
1304𤾓𠦳覩󰜋陣唭如空
1305媒強蘇綠捽紅
1306𧖱貪係𧡊唏同時迷
1307𠁑𦝄鵑㐌哙夏
1308頭墻󰌕榴󰟧𫤡󰠐󱖮
1309房𦂛沛貝從容
1310湯蘭𢷀幅帳紅浸花
1311𤑟牟𥪞玉𤽸牙
1312󰁳󰁳産𤒘󰜋座天然
1313生強𤏣󰞺強𠸦
1314寫情𢬣草󰜋天律唐
1315娘強󰂅別𢚸払
1316𠳒𠳒珠月行行錦絩
1317咍𪬡𨤰拱浽貂
1318浽圭擬󰜋𠄩調昂昂
1319𢚸群𠳚盎𩄲鐄
1320和韻嗔唉𠹾払𣋚󰅒
1321浪𫳵固𨔍𨓡咍
1322梗箕拯沛桧尼𦓡𦋦
1323娘強悴㤕秋波
1324断膓六󰀎󰇾𦓡𢞂星
1325恪如花㐌離梗
1326払如𡥵𧊉-鑅麻制
1327主春停㐌固尼
1328𥐆𣈜催渚𨱽𠳒爫之
1329生浪自課相知
1330𬌓𥢆𥢆仍𥘀爲渃𡽫
1331𤾓𢆥併局𣃲𧷺
1332沛𠻀朱典𦰟源瀝滝
1333娘浪󰗾隊恩𢚸
1334𡭧𠲖邊娶边從易兜
1335󰜍康報那閉𥹰
1336𣍩花𣍩特󰜋牟點粧
1337耒𦋦𣳮粉派香
1338𢚸箕𡨹特常常󰑼庒
1339𡲤冲㙴桂宫𦝄
1340主張停㐌姉嫦於𥪞
1341閉𣇞康潔帶同
1342添𠊛𠊛拱𢺹𢚸𥢆西
1343𨤔之𡭧分䕯𩄲
1344爫朱𣷭爱欺菭欺潙
1345𤾓調昂語爲碎
1346身𡢐埃𠹾罪𡗶󰀎朱
1347如払固凭𢬣孤
1348𨑮分拱㙮店朱󰜋𠄽
1349󰟨𥪞油𢀲欣外
1350畧唅獅子𠳚𠊛藤𦲿
1351儈頭淪𫴋𠃅茹
1352󰟩咮吏罪平𠀧󰌕燶
1353於𨕭群固茹椿
1354𢚸𨕭𬂙𫴋別𢚸固傷
1355詫之柳𪭟花墻
1356楼撑吏補𦋦坊楼撑
1357吏強洳羕𤵺形
1358停身分妾𢪀名價払
1359傷牢朱院時傷
1360併牢朱論每塘時󰂅
1361生浪咍呐提澄
1362𢚸低𢚸帝渚曾咍牢
1363塘𨱽渚𪿒吳𣒲
1364𤾓調唉據𬂙𠓨󰜋些
1365㐌𧵆之固調車
1366𥒥鐄拱决風𠀧拱料
1367共饒根紊典調
1368指𡽫誓𣷭𥘀招典𠳒
1369𠰚𡽫𣎀短情𨱽
1370外軒兎㐌𡽫兑唅𦎛
1371慢調竹院乘凉
1372逴𧗱駭暫酉娘󰜋尼
1373󰇏和拉産𠄩排
1374𢚁𢬣柴署摱𠊛𠻀𪡔
1375半信典󰘚秀󰜏
1376輸機媒拱求和敢牢
1377𤑟𤉜𧵑引𢬣𢭂
1378还原󰜋帖身𠓨󰘇公
1379功私𠄩𨤰調衝
1380𨃴僊丿㐌脱𫒥塵埃
1381󰜋茹森合竹枚
1382強溇󰒂𣷭強𨱽情滝
1383香強淡󰌕強濃
1384強吹𨤔玉強籠牟蓮
1385姅𢆥唏㗂皮悁
1386𡑝梧梗碧㐌𢫔𦲿鐄
1387棹秋買乃𥱰霜
1388襘鞍㐌𧡊椿塘典尼
1389風雷浽陣排排
1390𥘀𢚸𠲖邑性排分𢺺
1391决𦖑辨白󰜋皮
1392𠰺朱𦟐粉吏𧗱楼撑
1393𧡊𠳒嚴訓伶伶
1394打料生買礼情奈呌
1395浪𡥵別罪㐌𡗉
1396酉浪𩆐𩄰鈽鉊拱甘
1397㤕爲𢬣㐌潀𪷞
1398𤵺耒群別坤爫牢低
1399共饒𡲤㗂󰜋𣈜
1400揞琴埃女𢴑𦀊朱停
1401量𨕭决拯傷情
1402萡顛催固惜命爫之
1403𧡊𠳒鐄𥒥知知
1404焠肝翁買告脾󰘇公
1405坦平浽㳥同同
1406府塘差𦲿票紅催查
1407共饒蹺𨃴差衙
1408双双𠓨畧𡑝花礼跪
1409𬂙𨖲󰘚𨫊顛茌
1410立嚴畧唉𦋦威𥘀𠳒
1411妸箕𤵺󰞺制排
1412麻𡥵𠊛世󰑼𠊛𨒟迻
1413從之花貸香乘
1414摱牟𣘈粉打𩢬𡥵顛
1415推𥪞情狀原单
1416皮󰅹時拱渚安皮󰅹
1417法功照案論𠓨
1418固𠄩塘󰀎悶牢默命
1419󰜋󰑼據法加刑
1420󰜋󰑼吏據楼撑付𧗱
1421娘浪㐌决󰜋皮
1422󰔓尼王𥙩絲箕󰋇吝
1423濁𬈴身拱󰑼身
1424要䜹󰂅𠹾畧𡑝雷霆
1425𠰺浪據法家刑
1426𠀧核秩吏󰜋梗牡丹
1427分停之敢呌寃
1428桃𤸫𤷄𦟐柳散作眉
1429󰜋𡑝淋吉㐌苔
1430𦎛泸渃水枚𤷍纀霜
1431𢪀情払束麻傷
1432裊賒𬖉𧡊𢚸強悴車
1433哭浪寃酷爲些
1434固𦖑命畧渚陀戾𡢐
1435𣴓𢚸生買𢪀溇
1436底埃𦝄悴花愁爲埃
1437府堂𦖑倘𠓨𦖻
1438動𢚸吏𣴓典𠳒𥢆西
1439湥洡払買䜹𣦍
1440頭𡳪計事𣈜𣈜求親
1441娘陀併歇賒𧵆
1442自初娘㐌別身固𣈙
1443在碎称𥙩󰜋𢬣
1444底娘朱典浽尼爲碎
1445𦖑𠳒呐拱傷𠳒
1446擛威買𠰺𨷑排解圍
1447浪如罕固世時
1448𦝄花双拱是非別調
1449生浪𡭧分浡䕯
1450蹺隊拱𡲤𠃣𡗉筆硯
1451唭浪㐌世時𢧚
1452木󰒌唉此󰜋篇呈芸
1453娘󰂅拮筆𢬣題
1454僊花呈畧案批󰏙詳
1455𠸦浪價𤁕盛唐
1456才尼色󰀎𠦳鐄渚斤
1457寔󰑼才死佳人
1458朱陳𡥵固朱陳󰅹欣
1459催停逴󰇾鳩𪬡
1460爫之捛𣜿朱弹昂宫
1461㐌迻典畧󰘇公
1462外時󰑼𨤰双𥪞󰑼情
1463妯𡥵冲道家庭
1464催時-浽不平󰑼衝
1465急傳懺所礼公
1466轎花拮󰊄𤒘紅󰖁𬁖
1467排行鼓舞㖔𡁞
1468双双迻細帳桃聘堆
1469傷爲行重爲才
1470束翁催拱擛𠳒風波
1471蕙香𠶗𠽋󰜋茹
1472曾荄䔲吏󰚷𣻕欣初
1473𠻵𠸟𨢇󰟭棋𬁑
1474桃陀派𧺀蓮皮乃撑
1475帳糊永𨤔𣎀清
1476𠲖情娘買排情𥢆終
1477分蒲自院𫳘從
1478対台鴈亇㐌共苔年
1479信茹𣈜󰜋永信
1480󰚷情葛藟𤁕情糟糠
1481擬𦋦寔拱𢧚羕
1482沁唏埃易𡨹扛朱些
1483滥𦖑几𢀲𥪝茹
1484於𥪝囷法呐𦋦䋦𦀚
1485𠲖咍仍胣非常
1486易𢲛󰟱𣷭坤量底滝
1487麻些卒󰜋𢆥𣳔
1488世󰅹拱拯酉衝特󰅹
1489閉迡渚𤏣消耗
1490或󰑼沖固爫牢庒󰑼
1491吀払料急吏茹
1492畧󰑼惵意𡢐些別情
1493𣎀𣈜𡨹墨酉觥
1494𣈙吝枚呂如形渚通
1495𦖑𠳒𡅳乳從容
1496定𢚸生買决情回裝
1497𤎜𦋦𠳚典春臺
1498束翁拱倍逐払寧家
1499餞迻󰜋󱋓関河
1500春亭脱㐌遁𦋦高亭
1501滝秦󰜋帶撑撑
1502雷催坡柳󰋇梗楊開
1503琴𢬣𨱽𥐆咀嘆
1504𢺺配󰋈𡃹合散喭𠳒
1505娘浪𡽫渃賒𣾺
1506牢朱𥪞蔭時外買淹
1507易𤍶𦀫𧺀腀針
1508爫之朱󰟲扒𪀄苦𢚸
1509堆些拙󰒂䕯蓬
1510典茹畧料呐𠼾朱明
1511油欺湄󰊄不情
1512𢀲𦋦威𢀲碎停分碎
1513欣調酉虐酉吹
1514吏芒仍󰟳󰟴𡗶典𡢐
1515傷饒吀𢖵𠳒饒
1516𢆥迡拱拯𠫾兜𦓡迡
1517𡃹迻𢖵𩛷𣋚󰅒
1518𡃹𢜠吀待𣎀尼𢆥𡢐
1519𠊛蓮馭几𢺺袍
1520棱󰊈秋㐌染牟関山
1521埮紅𣻃捲征鞍
1522𬖉𠊛㐌屈󰋇岸橷撑
1523𠊛𧗱隻䏾𢆥更
1524几𠫾󰗾埮󰜋命賒吹
1525暈𦝄埃仕爫堆
1526姅印󰟵隻姅𤐝𨤮𨱽
1527計之仍浽育唐
1528房𥪞尼浽主張於茹
1529本𣳔户宦名家
1530𡥵官吏部𠸜󰑼宦書
1531緣藤順裊󰊄迻
1532共払結𩯀車絲仍𣈜
1533於咹時󰞺拱咍
1534呐調緘纀時𢬣拱󰒌
1535自𦖑園買添花
1536𠰘𠊛㐌𡗋信茹時空
1585𠸦朱仍𠰘容󰟼
1586𧊉蜂吏達仍𠳒怒箕
1587妾油䏾拯咍推
1588㐌洳䏾𢪀吏碑𠰘唭
1589𧡊𠳒統請如制
1590順𠳒払拱呐蒲扡扽
1591仍󰑼唭粉𠹳𣘈
1592畑𣌉炵䏾𦝄𧷺聘𦠘
1593𡽫圭蓴馘𤊰味
1594汫鐄㐌𢮖󰜋𠄽𦲿梧
1595鄭念𢖵景江湖
1596󰜋念関塞󰋇務󰊄𦝄
1597情𥢆渚敢󰁹𪘵
1598小姐𠓀㐌料澄啂戈
1599隔𢆥𩄲萡賒賒
1600臨淄拱沛併麻晨昏
1601特𠳒如𨷑𡬷𣘈
1602𨀒勾𥊢𨇒渃𡽫圭𠊛
1603龍玲底渃印𡗶
1604城磋𤌋碧𡽫披䏾鐄
1605榑勾皮𢶢𨤮𨱽
1606車香娘㐌順塘󰟽寧
1607䜹茹萱歇每情
1608浽払於萡浽命𠹾顛
1609𢪀浪恨𤴪𪬡悭
1610醜払𦓡固埃𠸦之命
1611丕𢧚撔󰘚爫清
1612謀高本㐌泣名仍𣈜
1613臨淄塘步𣎃迡
1614麻塘海道𨖅𣦍時𧵆
1615𢶿船𢫘󰘚家人
1616唉󰁂𦀊𧺀纀蹎娘𧗱
1617爫朱朱𤵺朱迷
1618爫朱𤴬疸𠵱从朱䁛
1619畧朱補結仍𠊛
1620𡢐朱底󰜋㗂唭𧗱𡢐
1621夫人𠸦斫窒牟
1622朝𡥵買𠰺默油𦋦𢬣
1623所郎󰟾󰊄撩𩄲
1624犬鷹吏𪮙󰜋𠄽棍桄
1625𠸕𠻀歇各每塘
1626順󰘩󰜋𦲿𣾼𨖅𣷷󰟴
1627娘自隻䏾窻𦂛
1628塘箕浽怒如𢺺䋦愁
1629䏾橷㐌熾昂頭
1630別兜荫冷別兜𠮾𫬍
1632𩯀誓㐌枕觥𦠘
1631󰅹𠊛𡽫渃󰅹𠊛鉄𣘈
1681傷強𢪀𢪀強𤴬
1682易埃垃惨𦑗愁朱𢣧
1683𧵆沔𦖑固--
1684󰠀符殺鬼高𢬣通玄
1685𨕭三寶-----
1686尋兜時拱別信𤑟𤉜
1687懺生礼物逴𨖅
1688吀尋朱𧡊󰘚娘𠳨嘆
1689道人伏畧凈𡊨
1690出神𦀊丿渚殘𥘀香
1691呂𧗱明白呐詳
1692𩈘娘𫽄𧡊役娘㐌查
1693𠊛尼𥘀刼寃家
1694群𡗉女𡗋牢陀脱朱
1695孛供登默难蘇
1696󰜋𢆥女買罙𠻀特信
1697𠄩邊夾𩈘廛廛
1698悶認麻拯敢認𨔍台
1699𦖑𠳒呐𨔍羕尼
1700事娘㐌世𠳒柴敢信
1701𫽄戈童骨光扦
1702𠊛兜麻吏体𨕭𡎝塵
1703惜花仍唅𠿯春
1704身尼易吏󰋇吝﨤仙
1705渃㵢花用㐌安
1706咍兜地獄於沔人間
1707犬鷹㐌担謀好
1708域娘迻𫴋底安𠁑船
1709帆高撩𥊣𦑃耑
1710提澄縣錫氷沔越𨖅
1711㨋渡蓮𠓀󰟷堂
1712犬鷹𠄩𠀲納娘𤼸功
1713域娘暫𫴋門房
1714唉群帖妾聀燶渚派
1715黄梁𦖑醒愧枚
1716󰘇茹󰠲秩楼󰉟󰅹低
1717傍徨󰇾醒󰇾醝
1718󰟷堂𠻵㗂隊𣦍蓮候
1719阿鬟𨕭𠁑隊毛
1720害䧺娘買蹺𡢐󰜋𠊛
1721𥆾𬖉座曠圯𨱽
1722天官冡宰固排撩𨖲
1723班𣈜蠟𤏧𠄩边
1724𨕭床七寶𡎦𨕭󰜋󰜏
1725𠲟𠴛𦰟𠳨梗查
1726事命娘㐌據麻𠳚申
1727不情浽陣𩄲湄
1728󰟳娘仍𥞁巴蜍悁身
1729昆尼拯沛善人
1730拯牟道主時󰄹論𫯳
1731𦋦從猫𡏢𬷤同
1732𦋦從隴縱拯衝皮󰅹
1733㐌󰝡命半󰘇蚤
1734吏群共󰟸爫高世尼
1735󰅹󰑼家法怒𠖤
1736唉朱𠀧𨔿別𢬣󰜋吝
1737阿鬟𨕭𠁑㖡噒
1738唒浪𤾓𠰘坤分𨤰󰅹
1739竹棍𦋦飭扱𠓨
1740𦧘󰅹拯󰞺肝󰅹拯󰟹
1741㤕台桃李󰜋梗
1742󰜋番湄󰊄散情󰜋番
1743花奴傳𠰺𢬭𠸜
1744房桃𠰺押𠓨番侍牌
1745𦋦𠓨蹺偻青衣
1746𤋵畑𩄲󰑚䏧𨨲管包
1747管家固󰜋媒󰅹
1748体𠊛体󰞺𦋦𠓨麻傷
1749欺茶󱋓欺𬟥湯
1750󰜜𠳒方便𨷑塘好生
1751𠰺浪埋󰏀㐌停
1752柳蒲命𡨹𥙩𠇮朱咍
1753拱󰑼寃業之低
1754沙機買典世尼拯仍
1755於低𦖻壁脉棱
1756体埃𠊛𬞰拱停𥆾之
1757矯欺𩆐𩄰不欺
1758昆蜂丐蜆呌之特寃
1759娘強湥玉如滇
1760浽𢚸𩛂仍盘桓念西
1761風塵刼㐌𠹾苔
1762淋炭吏固次尼平𠄩
1763爫牢鉑拯皮催
1764𢬂𢬂纀買𥙩𠊛紅顔
1765㐌停夙債前寃
1766拱料玉󰞺花殘麻之
1767仍󰑼娘耨戈時
1768小姐沛𣇜買𧗱寧家
1769媄𡥵路傳隣󰑼
1770夫人買哙娘𦋦𠰺𠳒
1771小姐𠁑帳少𠊛
1772朱𧗱边󰀎蹺隊楼粧
1773領𠳒娘買蹺𨖅
1774別兜地獄天堂󰑼兜
1775𣋽𣌉巾󰘚畧頭
1776分𡥵候㑏𡥵候敢差
1777沛𣎀淹妸朝𡗶
1778竹絲𠳨典芸制每𣈜
1779領𠳒娘買󰇾𦀊
1780𠰚𡽫咱説易醝𢚸𠊛
1781小書󰏙拱傷才
1782囷威羕拱扒𠄽𦊚分
1783󰘇𠊛苔墜𡮍身
1784𣋽唯𠰚䏾𣎀魚恨𢚸
1785臨淄𡮍󰒂刀蓬
1786渃𡽫底𫳘相逢刼𡢐
1787𦊚方𩄲𤽸󰜋牟
1788󰟻潙故囯別兜󰑼茹
1789吝吝𣎃淪𣈜戈
1790浽𧵆󰅹別塘賒世尼
1791臨淄自課鴛𠖤
1792房空傷几𣎃𣈜隻身
1793眉撑𦝄買印痕
1794粉乘香𬟗倍分悴車
1795蓮殘枚吏𦬑𦋦
1796愁𨱽𣈜𥐆冬陀𨖅春
1797尋兜朱𧡊故人
1798𥙩勾運命𢣧寅𢖵傷
1799鄭念𢖵景家香
1800𢖵圭払吏尋塘𠶀圭
1801小姐迍󰘇啫𠽮
1802寒暄皮𣴓每皮𧵆賒
1803茹香高捲幅𬗢
1804房冲傳噲娘𦋦𥛉𢜠
1805𨀈𦋦󰜋𨀈󰜋𨀊
1806𥊛車娘㐌𤏣澄裊車
1807沛浪𪱆𤈛畑𤍶
1808𤑟𤉜𡎦妬拯󰑼束生
1809碑𣇞情買𤑟情
1810催催㐌默𠓨𫒥𫽄差
1811斫兜固斫𨔍𠁀
1812𠊛兜麻吏固𠊛精麻
1813𤑟𤉜寔侶堆些
1814爫𦋦昆於主茹堆尼
1815皮外噠噠呐唭
1816麻冲岩險𣩂𠊛空刀
1817碑𣇞坦隰𡗶高
1818咹爫牢呐爫牢碑𣇞
1819強𬂙𩈘強謹魚
1820𦛌蟳隊段如絲𦇒排
1821𢜝威敢𫽄󰂅𠳒
1822儈頭納𫴋𡑝枚󰜋朝
1823生陀魄落魂漂
1824傷喂𫽄沛娘翹於低
1825因爫牢典世尼
1826催催些㐌默𢬣埃耒
1827𢜝悁敢𠼯𦋦𠳒
1828坤垠湥玉湥洡㳶沙
1829小姐𬂙󰘚𠳨查
1830買𧗱固役之麻動容
1831生浪孝服皮衝
1832推𢚸陟𡵆𤴬𢚸終天
1833𠸦浪孝死㐌𢧚
1834洗塵𠼦󱋓解煩𣎀秋
1835𡞕𫯳󱋓酢󱋓酬
1836扒娘𨅸直持壼𠄩尼
1837扒寬扒日典𠳒
1838扒跪尽󰘚扒𨑮尽𢬣
1839生強如𤵺如𬏝
1840湥𨱽湥𥐆󱋓苔󱋓潙
1841𢘩𠫾秩呐秩唭
1842告醝払㐌淡排𤎜𦋦
1843小姐倍𠯦昆花
1844𡅳払𫽄𣴓時些固扽
1845生強󰞺𦛌散魂
1846󱋓𠶆沛唅蒲几燥𣦍
1847小姐唭呐醒醝
1848渚衝局𨢇吏排路制
1849浪花奴覩每才
1850版弹此𨄹󰜋排払𦖑
1851娘陀散渙痺迷
1852󰂅𠳒𦋦畧屏𦂛紊弹
1853𦊚𦀊如哭如嘆
1854遣𠊛𨕭席拱散󰞺𢚸
1855共𥪞󰜋㗂絲同
1856𠊛外唭䔲𠊛𥪞哭󰠐
1857湥珠呂渚坤琴
1858儈頭払仍拔󰠐湥霜
1859小書吏𠽇𥙩娘
1860𢭮𢝙𢭮曲断膓󰀎之
1861牢𫽄別意思之
1862朱払𢞂把罪時在𤽗
1863生強惨切徘徊
1864倍傍強呐強唭朱戈
1865湥𧍰更㐌點𠀧
1866小姐𥆾󰘚羕陀甘心
1867𢚸𥢆㕸𠳚𢜠󰠐
1868𢝙尼㐌補𤴬吟初󰅒
1869生時肝𤉗𦛌苔
1870浽𢚸強𢪀強荄䔲𢚸
1872𠊛𠓨終襘鸾房
1871娘𦋦𢭸䏾畑炵更𨱽
1969女欺𩘪膆負傍
1970舌𥢆蒂拱吏強𫽄低
1971料麻高𧼋賒𠖤
1972爱恩些固銀尼麻催
1973悲𣇞几虐𠊛吹
1974別包𣇞吏綏𠳒渃𡽫
1975酉浪滝𣴓𥒥𤷱
1976昆蚕典𣩂拱群𢹣絲
1977共饒計礼𡢐初
1978呐耒吏呐𠳒渚歇𠳒
1979󰘚𬂙𢬣𫽄女移
1980花婢㐌動㗂𠊛裊車
1981忍󰋈呐󰠁𨅸𦋦
1982小姐兜㐌𨀌花𨀈𠓨
1983唭唭呐呐𠮾嗷
1984𠳨払買於准󰅹吏制
1985𠲝觥生買料𠳒
1986尋花过𨀈󰏙𠊛𨀈經
1987𠸦浪筆法㐌精
1988搊𠓨貝帖香亭󰅹輸
1989惜台流落江湖
1990𠦳鐄寔拱𢧚𢱖𥙩才
1991船茶𣴓渃紅枚
1992從容綏𨃴書齋共𧗱
1993娘強𠲖戾嗚𠲖
1994󰠂𦖻𠳨吏花婢畧𡢐
1995花浪󰜏典閉𥹰
1996䠣蹎𨅸納度兜姅𣇞
1997仃仃技𩯀蹎經
1998󰋇𠳒𦖑歇㐌餘𤏣詳
1999包饒断苦情傷
2000浽翁勿巴浽娘咀嘆
2001垠碎𨅸吏󰜋边
2002󰇏𦖻耒買𨀈蓮𨕭楼
2003𦖑催󰟹駭掣兜
2004弹󰜏体󰀎𧡊歐󰜋𠊛
2005𧘇買肝𧘇買才
2006𢪀強添浽䔲荄用移
2007𠊛兜㥪色渃𠁀
2008麻払束沛𦋦𠊛抪𢬣
2009寔賍扒特羕尼
2010𧖱悭埃拱珠眉哏𬹸
2011世𦓡㛪拯代藤
2012嘲𨑮𢝙𨤔呐能妙揚
2013𢚷妯𦋦胣世常
2014唭妯買寔坤量險溇
2015身些些沛𢗼歐
2016𠰘𤞻毒𧋻於兜准尼
2017󰂇拯执𦑃高𠖤
2018撩𣘃𥹰拱固𣈜𢯏花
2019分䕯包管渃沙
2020泠汀兜女拱󰑼泠汀
2021㐱𠲖圭舘󰜋命
2022𢬣空渚易尋𨪪蔭𩛂
2023𢪀𠫾𢪀吏觥孤
2024佛前産固每圖金銀
2025边命㩫底𧦈身
2026吝𦖑更㐌󰜋分𪔠𠀧
2027拮命戈𦰟墻花
2028吝塘蹺䏾𦝄斜𧗱西
2029𩆪𩂟𨤮吉頽核
2030㗂𤠄店𦹵𨁪𩌂求霜
2031更𣌉身𡛔埮長
2032分𠲖塘詫分傷𤋵油
2033𡗶東皮𠓇岸橷
2034巴爲󰅹㐌別兜󰑼茄
2035厨兜𬂙体裊車
2036伶伶招隐庵𠀧𫳘排
2037侵侵𢱗𠃅󰘇外
2038住持𦖑㗂逴𠶆𠓨𥪞
2039体歐咹默𣘽𣙩
2040󰔼緣師長𫅜𢚸連傷
2041𠲟󰠃梗𦰟朱詳
2042𨔍𨓡娘唉尋塘呐觥
2043小婵圭於北京
2044皈師皈佛修行閉𥹰
2045本師耒拱典𡢐
2046𠰺迻法寶𨖅候師兄
2047𣈙󰂅面献伶伶
2048鐘鐄磬鉑边边󰇾𦋦
2049󰏙戈師買𠰺戈
2050沛尼恒水󰑼些厚情
2051㐱𠲖塘詫󰜋命
2052於低徐待師兄𠃣𣈜
2053𠳚身特准庵𩄲
2054採𦯬㙮𢫊𣎃𣈜從容
2055偈經勾󱀄属𢚸
2056香畑役󰉵齋房悁𢬣
2057𣋽𣌉𦋦𠃅幡𩄲
2058𦰟畑挑月㗂𣖖𥘀霜
2059体娘聰慧恪常
2060師強你󰘚娘強凭蹎
2061󰘇婵皮㐌𡳳春
2062䏾花苔坦𨤔銀昂𡗶
2063󰊄光𩄲淨請台
2064固𠊛𡊨越𨖲制󰘇伽
2065󰇾圖鐘磬󰏙戈
2066𠸦浪窖种𧵑茹宦娘
2067󰔼緣寔意𢗼量
2068𣎀清買𠳨吏娘𠓀𡢐
2069𢪀浪坤浽酉牟
2070事命娘買踖頭排𣦍
2071悲除事㐌羕尼
2072分𪬡油磊油埋在𠊛
2073󰔼緣𦖑呐用移
2074姅傷姅𢜝徘徊𫽄衝
2075󰁹𦖑娘買待𢚸
2076於低󰘇佛󰑼空狹之
2077𠲖庒仍事不期
2078底娘朱典世尼拱傷
2079另賒𠓀料尋唐
2080𡎦徐渃典𢧚羕群圭
2081固茹娘泊边箕
2082庵𩄲涓磊𠫾𧗱油香
2083𠴍𨖅吲𠳨每唐
2084迍茹唉暫宋娘翥蹎
2085仍𢜠特准安身
2086倍鐄󰅹及併𧵆併賒
2087󰅹疑拱祖姂󰒌
2088泊󰜏󰄴貝秀󰜏同門
2089体娘𤁕粉󰕔𣘈
2090𢜠𢜠特𣇜半奔固𠳒
2091虚空達補𢧚𠳒
2092娘它𢀲𢜝用淶𡗋蕃
2093媒強吹𠲝朱連
2094𥙩𠳒凶險押緣珠塵
2095浪娘閍琰󰜋身
2096吏恾𥙩㗂󰀿𧵆𫅜車
2097害寃家𧵑破茹
2098群埃敢貯𠓨茹女低
2099急算劍准車𦀊
2100空𣱽渚易麻𠖤塘𡗶
2101尼𧵆時𫽄便尼
2102尼賒特𫽄固𠊛󰅹車
2103尼払泊倖󰠄茹
2104共𥪞身戚𦛌𦚐𫽄埃
2105󰁮茹奔半州台
2106寔他固󰜋单差𫽄𪟽
2107世󰅹娘拱沛𦖑
2108城身耒仕料𧗱州台
2109閉󰅒埃吏別埃
2110油𢚸𣷭𢌌滝𨱽青青
2111娘油𫽄决順情
2112債𠇮裊畧累命典𡢐
2113娘強󰘚塢眉咮
2114強𦖑媒呐強𤴬如寅
2115𢪀命縱坦仕蹎
2116世󰠃娘買賒𧵆咀嘆
2117妾如𡥵燕落弹
2118沛弓𣈙㐌𢜝𬅉𩄲弓
2119󰠃塘油併𫳘從
2120別𠊛別󰘚別𢚸爫牢
2121女欺閍󰜋世󰅹
2122半󰠆奔虎聀𠓨𦝄兜
2123油埃𢚸固所求
2124心盟吀决貝饒󰜋𠳒
2125証明固坦固𡗶
2126閉𣇞󰠇𣷭𦋦𣾺管之
2127特𠳒媒買𦋦𠫾
2128𫫗信户鉑卽時懺生
2129󰜋茹遁擛令停
2130𢭯𡑝達逴𣳮瓶烙香
2131泊生跪𫴋倍鐄
2132過𠳒吀歇城隍士功
2133󰠈𡑝𢚸㐌待𢚸
2134冲幔爫礼絲紅結緣
2135成親買逴𫴋船
2136順󱏹󰜋𦲿吹沔州台
2137船皮杜𣷷請台
2138泊生𫴋畧尋尼𠳨𣈜
2139拱茹行院初󰅒
2140拱坊半𦧘拱𢬣奔𠊛
2141󰠉𠊛定價皮耒
2142䋦行󰜋㐌𦋦𨑮時󰇵
2143𠼦𠊛税轎逴娘
2144泊󰜜󰘚泊劍塘朱賒
2145󰖛花達𠓀㙴花
2146边𥪞体󰜋媒𦋦倍傍
2147󰠊娘𠓨𥛉家堂
2148共神眉𤽸共坊楼撑
2149脱𬂙娘㐌別情
2150𪀄籠坤󰠋拮命𠖤高
2151𪟂吒丐𢼂花桃
2152𫽻𦋦耒吏纀𠓨如制
2153𢪀𠁀麻喭朱𠁀
2154才情之𡗋朱𡗶坦悭
2155惜台渃㐌打矾
2156麻朱𡎛吏󰠌𨖲󰋇吝
2157紅鈞貝客紅裙
2158㐌磋旦世群恨渚他
2159𣳮自落𨀈𨀈𦋦
2160丐身料仍自茹料𠫾
2209房貞所准清閒
2210達床七寶圍幔八仙
2211𫦻鸚䧺𡛔婵娟
2212菲願聘鳯惵緣騎𧏵
2213姅𢆥香󰌕登燶
2214丈夫率㐌動𢚸𦊚方
2215𬂙潙𡗶𣷭溟濛
2216青鎌鞍馭𨖲塘𥊢𢫝
2217娘浪分𡛔𫳘從
2218払𠫾妾拱决𢚸吀𠫾
2219徐浪心腹相知
2220牢渚脱塊女兒常情
2221包𣇞𨑮萬星兵
2222㗂鉦𠰺坦䏾星葉塘
2223爫朱𤑟󰘚非常
2224碑𣇞些仕逴娘宜家
2225明󰅒𦊚𣷭空茹
2226蹺強添伴別󰑼𠫾兜
2227停𢚸除妬𠃣𥹰
2228迡庒󰑼󰜋𢆥𡢐倍之
2229决𠳒𢴑襖𦋦𠫾
2230󰊄𩄲平㐌典󰠍埮𣾺
2231娘時隻䏾窻梅
2232𣎀輸藤藤𣈜掑扦𩄲
2233𡑝寮𫽄-𨁪苔
2234𦹵高欣𡱩柳𤷍𢽼分
2235兑傷󰠎埮梓枌
2236󰈉圭蹺𦰟𩄲秦賒賒
2237拙台萱檜春󰒌
2238𬌓𢚸傷𢖵別󰑼固󰠏
2239祝󰑼𨑮󰋇𢆥𢚸
2240群𦋦-㐌䏧蝟𩯀霜
2241惜台推󰒂𡳵強
2242酉离絲意群王絲𢚸
2243緣㛪油綏絲紅
2244埋𦋦欺㐌𢬣𢸚𢬣𫼳
2245𡬷𢚸故囯他鄕
2246塘箕浽怒滚昂排排
2247𦑃紅𠖤俸絶潙
2248㐌𤷱昆𬑉方𡗶󰝡󰝡
2249𣎀𣈜隴仍陰󰠐
2250󰌕兵兜㐌喑喑󰜋方
2251𡴯𡗶殺氣𢠩𢠩
2252𣹓滝鯨鰐秩塘甲兵
2253𠊛悁几属終觥
2254𫫵娘唉暫另命󰜋尼
2255娘浪𠓀㐌󱊲𠳒
2256酉𥪞危險敢淶約初
2257群當用孕謹魚
2258𠃅外㐌体䏾旗㗂𬫤
2259甲兵捁且觥茹
2260同清共㗇󰅹󰑼夫人
2261𠄩边𨑮爲將軍
2262達鎌𢶒甲𠓀𡑝叩頭
2263供娥彩女綏𡢐
2264浪󰂅令旨逴朝于歸
2265産床鳯輦鸾儀
2266花𠖤󰠑𤈪霞衣𤑟𤉜
2267孕旗浽鞁蓮塘
2268竹絲綏畧桃鐄拮𡢐
2269火碑前路𨇒毛
2270南亭𦖑動𪔠朝大营
2271捁碁壘發銃城
2272徐公𦋦馭身迎󰘇外
2273󰌕命𨔍𨤔巾帶
2274唉群肣燕眉𧍋如初
2275唭浪󰠩渃緣於
2276𢖵𠳒呐仍包𣇞咍空
2277英䧺買別英雄
2278𣈙󰏙倣㐌甘𢚸意渚
2279娘浪𡮍分𬏝䜹
2280拱枚𦀊葛特𫼰䏾核
2281且悲𣇞買𧡊饒
2282麻𢚸㐌聀仍𣈜󰜋𠄩
2283共饒𬂙󰘚奇唭
2284攔𢬣𧗱准帳枚自情
2285席排賞將󰍁軍
2286喑󰝂𤿰陣習情楽軍
2287荣花補𣅶風塵
2288𫳘情𣈜吏添春󰜋𣈜
2289𥪞軍固𣅶𢝙圍
2290從容買計事𣈜寒微
2291欺傷錫欺臨淄
2292尼時𩢬倒尼時㤕傷
2293𬌓身𣈙㐌貳羕
2294𡮍群恩愛堆塘渚衝
2295徐公𦖑呐始終
2296不平浽陣同同𩆐󰠓
2297嚴軍𪮙將産床
2298𠁑旗󰜋令倍傍𨇒牢
2299𠀧軍指𦰟旗桃
2300道𦋦傷錫道𠓨臨淄
2301󰋇𠊛負萡初箕
2302照名尋𪮙扒𧗱𠳨查
2303吏差令箭傳戈
2304㑏床户束󰜋茹朱安
2305媒宦姐娓󰔼緣
2306拱差令節󰝡信逴𠶆
2307誓師計歇每𠳒
2308𢚸𢚸拱陣𠊛𠊛執威
2309道𡗶報復㐱稽
2310窖台󰜋𡎤󰑖𧗱苔尼
2311軍中鎌󰠕槊𨱽
2312𧗱𥪞侍立奇外双披
2313産床齊整威儀
2314博銅秩坦旌旗𩄓𡑝
2315帳𤞻𨷑𡨌中軍
2316徐公聘貝夫人拱𡓮
2317僊嚴𤿰渚𢴑回
2318點名𠓀引直外󰘇轅
2319徐浪恩怨𠄩边
2320默娘處决報填朱明
2321娘浪𢘾𢚁威灵
2322唉吀報答恩情朱孚
2323報恩耒仕者𫌵
2324徐浪役𧘇底朱默娘
2325朱鎌𠶆且束郎
2326󰘚如藍覩命羕󰕵󰠖
2327娘浪義重𠦳𡽫
2328臨淄𠊛𡳵払群𢖵空
2329参傷𫽄院𫳘從
2330在埃呵敢負𢚸故人
2331錦𤾓卷泊𠦳斤
2332謝𢚸易称報恩噲󰑼
2333㛪払鬼怪精魔
2334番尼几󰠗󰜏󰒌﨤饒
2335蜆𨁏𠰘󱋓渚𥹰
2336謀溇拱者義溇朱皮
2337束生𬂙󰘚閉𣇞
2338蒲灰払㐌如湄𣿌滛
2339𢚸貞𢜠𢜝坤扲
2340𢜝台麻吏𢜠󰠐朱埃
2341媒󰒌師長次𠄩
2342脱迻且畧倍𠶆蓮𨕭
2343𢴑𢬣𨷑󰘚朱𥚆
2344花箕怒貝濯泉拱碎
2345𢖵欺侶跳仕潙
2346𡽫鐄渚易填倍𬌓傷
2347𠦳鐄噲𡮍礼常
2348麻𢚸漂母󰋇鐄朱斤
2349𠄩𠊛𬂙󰘚秦銀
2350姅分怯𢜝姅分𢜠𢝙
2351娘浪吒唉󰟱𡓮
2352󰏙朱𤑟󰘚別碎報𫌵
2353急傳諸將献俘
2354吏󰝡各跡犯圖侯查
2355𠁑姐鎌捽匣𦋦
2356正名首犯𠸜󰑼宦姐
2357脱𬂙娘㐌嘲姐
2358小書拱固悲𣇞典尼
2359弹󰜏易固󰋇𢬣
2360𠁀初󰋇󰘚𠁀尼󰋇肝
2361易揚󰑼𫗁紅顔
2362彊荄󰠘𡗋彊寃債𡗉
2363󰠙姐魄落魄漂
2364叩頭𠁑帳󰇾調呌󰞻
2365浪碎拙胣弹󰜏
2366悭𡀢時拱𠊛些常情
2367𢪀朱欺閣曰經
2368貝欺塊𬮌𢴑情𫽄蹺
2369𢚸𥢆𥢆拱敬腰
2370𫯳終渚易埃朝朱埃
2371律𢚸𨠳役枚𣘃
2372群𢘾量𣷭傷排󰅹庒
2373𠸦朱寔㐌𢧚浪
2374坤頑旦默呐能沛𠳒
2375他𦋦時拱埋𠁀
2376爫𦋦時拱𦋦𠊛𡮈然
2377㐌𢚸知過時𢧚
2378傳軍令𬕹帳前他𣦍
2379謝𢚸𥛉畧𡑝𩄲
2380󰘇軒吏𢴑󰜋𦀊引𠓨
2381娘浪󰠚󰠚𡗶高
2382害人人害事󰅹在些
2383畧󰑼泊倖泊󰜏
2384边󰑼鵉犬边󰑼楚卿
2385秀󰜏貝馬监生
2386閣𠸜罪󰀎登情群牢
2387令󰄹傳𫴋内力
2388誓牢時吏據牢加刑
2389𧖱淶𦧘󰞺散情
2390埃埃𬂙体魂󰟹魄淶
2391朱咍󰗾事在𡗶
2392負𠊛𫽄補欺𠊛負些
2393󰋇𠊛泊惡精麻
2394命爫命𠹾呌麻埃傷
2395𠀧軍東󰘚法揚
2396清天白日𤑟𤉜朱𥋳
2397役娘報復皮耒
2398󰔼緣倍㐌𠳚𠳒自󰆕
2399娘浪千載一時
2400故人㐌易󰋇欺盘桓
2401耒低䕯合迷散
2402別兜䳽内𩄲󰠛󰑼兜
2403師浪拱𫽄󰋇𥹰
2404冲𠄼𢆥吏﨤饒妬麻
2405𢖵𣈜行脚方賒
2406報師三合本󰑼先知
2407保朱會合之期
2408𢆥󰅒󰑼󰜋女時𢆥𢆥
2409買咍前定𫽄啉
2410㐌信調𠓀乙𥄮調𡢐
2411群𡗉恩爱貝饒
2412機緣󰅹㐌歇兜倍之
2413娘浪前定僊知
2414𠳒師㐌𠰺乙時𫽄差
2415和包𣇞固﨤𠊛
2416爲碎𢚁𠳨󰜋𠳒終身
2417󰔼緣󰂅吲慇懃
2418謝辞脱㐌移雖𡎝外
2419娘浪殷怨𫾐𢬗
2420𣷭寃羕㐌潙潙競𢚸
2421謝恩𥛉畧徐公
2422拙身浦柳麻蒙固𣈙
2423濫洳𩆷𬰓𦋦𢬣
2424𡬷貞如拮梗苔覩𠫾
2425󰞺昌劄胣掣之
2426易󰝡肝𧎜填󰀩𡗶撑
2427徐浪国士初󰅒
2428𪮙𠊛知己󰜋𣈜特庒
2429󰠰雄㗂㐌噲浪
2430𡨌塘酉体不平麻他
2431况之役拱役茹
2432路󰑼深謝買󰑼知恩
2433㤕娘群拙双親
2434閉󰅒几越𠊛秦隔賒
2435牢朱󰗾埮󰜋茹
2436朱𠊛体󰘚󰑼些甘𢚸
2437倍傳所席軍中
2438󰗾兵𠦳將會同洗寃
2439乘機竹扯塊散
2440兵威日󰀎𩆷灡冲外
2441朝廷貞󰜋谷𡗶
2442𫡂𠄩文武𫼢堆山河
2443隊干󰊄𢭯湄沙
2444縣城踏覩𢆥座𡎝南
2445風塵󰠜󰜋𥚇鎌
2446仍󰠝䏧襖󰠞粓詫之
2447迎昂󰜋𡎝边陲
2448少之孤寡少之𬡹王
2449𠓀旗埃敢争強
2450𠄼𢆥雄據󰜋方海瀕
2451固官總督重臣
2452󰑼胡宗憲經綸𫡂才
2453𢩽車󰂅旨特差
2454便宜八勦役外董戎
2455別徐󰑼等󰠰雄
2456別娘拱預軍中論盘
2457㨂軍爫斫招安
2458玉鐄錦纀差官説降
2459吏貞󰜋礼貝娘
2460𠄩𠸜彩女玉鐄𠦳斤
2461信𠓨𠳚𠸜軍中
2462徐公貞唉𨑮分糊塗
2463󰜋𢬣𨠳孕基圖
2464閉楼𣷭楚滝吳縱横
2465抪身𧗱貝朝廷
2466降臣愚老分命𦋦兜
2467襖襜纀繓𥙩饒
2468𠓨𠍓𦋦儈公候麻之
2469牢朋貞󰜋边陲
2470飭尼㐌易爫之特饒
2471濁𡗶潰渃默油
2472育昂󰅹別𨕭󰠠固埃
2473娘時寔胣信𠊛
2474共饒呐𠮾𦖑𠳒易漂
2475𢪀命𩈘渃𦑃䕯
2476㐌𬲢流落吏𡗉󰠡屯
2477平󰅒𠹾㗂王臣
2478青青塘丐青雲狹之
2479公私院奇𠄩皮
2480寅迦耒仕料𧗱故羽
2481拱𡾵命婦堂堂
2482𦬑囊眉󰘚𤑟𤉜媄吒
2483𨕭爲渃𠁑爲茹
2484󰜋󰑼得孝𠄩󰑼得忠
2485𫽄欣隻栢𡨌𣳔
2486𠲖提㳥󰊄駭雄𦹵花
2487因欺盘萡𧵆賒
2488乘機娘買盘𦋦呐𠓨
2489浪冲聖帝𣼭󰠢
2490洒𦋦㐌泣渗𠓨㐌𥹰
2491平成功󰆙閉𥹰
2492埃埃拱隊𨕭頭掣包
2493𡄎自𧻭役兵刀
2494埬昌󰀡定㐌高平頭
2495爫之底㗂𧗱𡢐
2496𠦳𫷜埃固𠸦兜黄巢
2593沛從𦝄󰊄咍牢
2594事尼別併世󰅹特低
2595早衙皮𣇜𠓇𣈜
2596决情公買󰠣𣦍󰜋排
2597令官埃敢󰠤𠳒
2598押情買擀朱𠊛士官
2599翁絲寔𠰚多端
2600車絲牢窖爲乾爲吀
2601轿花押𥊢𫴋船
2602𦲿幔𢷀隰𦰟畑挑高
2603娘強塢柳派桃
2604𤾓分󰅹固分󰅹分鮮
2605仃身吉垃㳥𡏧
2606刼功吒媄舌𠁀聰明
2607蹎𡗶󰘚彼泠汀
2608捻昌別𢭮死生准󰅹
2609緣兜埃󰠥絲桃
2610女兜埃㐌𢴑𠓨羡𢬣
2611身牢身旦世尼
2612群𣈜󰅹拱餘𣈜󰀎催
2613㐌空別𤯩󰑼𫽗
2614𬌓身󰅹別舌耒󰑼傷
2615󰜋命荄䔲𤾓塘
2616催時󰞺玉散鐄時催
2617𤗖𦝄㐌挌𡽫兑
2618󰜋命隴仍𨅸𡎦渚衝
2619潮兜浽㗂同同
2620𠳨𦋦買別浪滝前塘
2621𢖵𠳒神夢𤑟𤉜
2622尼催歇刼󰠣膓󰑼低
2623淡仙娘𠰚固咍
2624限些時待𠁑尼逴些
2625𠁑畑産幅箋花
2626󰜋篇絶筆噲󰑼底𡢐
2627󰁮房倍𨷑簾珠
2628𡗶高𣷭𢌌󰜋牟包󰑼
2629徐浪公厚待些
2630𡮍爲役渃麻𦋦負𢚸
2631折𫯳麻吏𥙩𫯳
2632󰘚󰅹麻吏𨅸冲𡎝𠁀
2633催時󰜋托朱耒
2634𬌓𢚸付默𨕭𡗶𠁑滝
2635𬖉潙昆渃溟濛
2636󰝂命招𫴋𡨌𣳔長江
2637士官蹺𣾼倍傍
2638時它沈玉潛香朱耒
2639傷台拱󰜋身𠊛
2640窖台󰋑𥙩色才爫之
2737难初淬脽漏漏
2738緣初渚易別兜准尼
2739浽娘灾难㐌苔
2740浽払金重閉迡買傷
2741自𣈜󰗾埮扶䘮
2742姅𫷜於坦遼陽吏茹
2743倍𨖅園翠𪭴󰑼
2744𥆾風景𬟗󰅒陀恪初
2745苔園𦹵木𦰤䜹
2746窻𦝄瓊揆壁湄也淶
2747𠓀𡢐󰅹体䏾𠊛
2748花桃𫷜外群唭󰊄冬
2749立茌燕冷󰜑空
2750𦹵蘭󰘚坦𦼔封𨁪𩌂
2751𨭗墻核㭲木苔
2752𠫾𧗱尼仍𫮇尼𫷜初
2753終觥令𠖯如詞
2754浽念心事悲𣇞𠳨埃
2755郎盈固几𨖅制
2756鄰󰑼仕𠳨󰜋𠄩事情
2757𠳨翁翁默訟廷
2758𠳨娘娘㐌半命贖吒
2759𠳨茹茹㐌移賒
2760𠳨払王󰞹共󰑼翠雲
2761調󰅒沙淬庫巾
2762𠾔埋伴曰劍咹吝回
2763調兜𩄰打𦝄𡗶
2764脱𦖑払脱用淶掣包
2765倍嘆移住尼󰅹
2766打塘払買尋𠓨羡尼
2767茹挣壁坦左哉
2768𦰤撩簾󰞺竹𤷍梠䜹
2769󰜋𡑝坦𦹵滛湄
2770強嗷喭浽強魚謹羕
2771打料蓮㗂外墻
2772払王𦖑㗂倍傍𧼋𦋦
2773𢴑𢬣倍逴𠓨茹
2774𠃅楼員外翁󰜏𦋦𣦍
2775哭嘆計歇念西
2776払喂別浽渃尼朱渚
2777翹兒分蒙如詞
2778󰜋𠳒㐌磊𩅘絲貝払
2779﨤干家变𨔍羕
2780半命奴沛尋塘救吒
2781用浪欺𨀈蹎𦋦
2782極𤾓𠦳浽吲𠀧𦊚吝
2783律𠳒𥘀貝郎軍
2784曼昆㛪奴翠雲台𠳒
2785噲󰑼者𡮍義𠊛
2786愁尼弋弋閍𠁀渚悁
2787刼尼緣㐌負緣
2788夜臺群別仕填來生
2789󰋇𠳒記註丁寧
2790𥱬𢚸底胣拮𠇮𦋦𠫾
2791分牢萡貝翹兒
2792払金𧗱妬昆時𠫾兜
2793翁妑強呐強𤴬
2794払強𦖑呐強油如𦯬
2795勿命抱󰊄𣻆湄
2796滛湜湥玉引蜍愧枚
2797𤴬隊段𤴪隊催
2798醒𦋦吏哭哭耒吏迷
2799体払𤴬浽别離
2800忍󰁇翁買撫𧗱吏勸
2801悲𣇞板㐌㨂船
2802㐌停分萡坤填情鍾
2803過傷𡭧󰒂岩蓬
2804𠦳鐄身󰀎時𪡥補牢
2805𠴗𠼵勸解𤾓朝
2806󰌕煩坤拉強挑䋦煩
2807誓初󰇾旦金環
2808𧵑初吏󰇾旦弹貝香
2809生強𬂙体強傷
2810肝強卽最𦛌強悴車
2811浪碎卒过蹎𦋦
2812底朱典浽㵢花戞䕯
2813共饒誓説㐌𡗉
2814仍調鐄𥒥沛調呐空
2815渚𧜖襘拱𡞕𫯳
2816𢚸󰅹麻女𢴑𢚸朱當
2817包饒𧵑󰋇𣈜塘
2818群碎碎󰜋﨤娘買催
2819浽傷呐𫽄歇𠳒
2820謝辞生買湥洡𧿨𦋦
2821倍𧗱所准園花
2822連𠶆員外翁妑共𨖅
2823晨昏針𡮍礼常
2824養親台𬌓𢚸娘𣈜初
2825丁寧埋湥劄詩
2826割𠊛尋隊迻詞𠴍咖
2827別包功摱𧵑税
2828臨淄󰋇度𠫾𧗱埮𣾺
2829𠊚󰜋尼𠳨󰜋尼
2830溟濛󰅹別𣷭𡗶尼󰅹
2831生強惨切渴滈
2832如燶肝鉄如袍𢚸𣘈
2833𦛌蟳𣈜󰜋𤉗𤈊
2834雪霜𣈜󰜋耗𤷱命蟡
2835矧䜹𣅶醒𣅶迷
2836𧖱蹺渃𬑉魂離占包
2837椿萱𢗼怍掣包
2838過𦋦欺旦世󰅹麻咍
2839倍傍懺所𪮙𣈜
2840緣雲󰟭㐌車𦀊朱払
2841𠊛窈窕几文章
2842𪟦才𡛔色春當皮時
2843雖浪𢝙𫳘手歸
2844𢝙尼㐌拮愁箕特󰅹
2845欺咹於𣅶𦋦𠓨
2846強歐緣買強𩆋情初
2847浽娘𢖵典包𣇞
2848𣻆珠隊陣紆絲𤾓𨦩
2849固欺永𨤔書房
2850炪炉香󰇾泛同𣈜初
2851𢯏𢴾𢷀󰁹㗂絲
2852沉𠖤𤁕𤌋󰊄迻𢯦簾
2853羕如边屋边㙴
2854㗂嬌同望䏾襜𢠩恾
2855𪽝𢚸鑿𥒥𥱬鐄
2856想娘𢧚吏体娘𧗱低
2857仍󰑼煩悶𣎀𣈜
2858春秋別㐌対台󰋇吝
2859制科﨤會長文
2860王金拱占榜春󰜋𣈜
2861𨷶𡗶𢌌𨷑塘𩄲
2862花嘲𡉦行香𠖤埮枌
2863払王𢖵旦賒𧵆
2864𨖅茹終老謝恩周旋
2865情初恩者󰒂填
2866加親六買結緣朱陳
2867払強珥𨀈青雲
2868浽払強𢪀賒𧵆強傷
2869󰀎埃吲玉誓鐄
2870悲𣇞金馬玉塘貝埃
2871𦰟䕯蹎㳥落類
2872𢪀命荣顕傷𠊛流離
2873󰂅𦋦外任臨淄
2874開山𠦳埮妻兒󰜋󰟞
2875琹堂𣈜𣎃清閒
2876󰟭𣌉㗂䳽㗂弹逍遙
2877房春帳𢷀花桃
2878娘雲𦣰俸占包体娘
2879省𦋦買󰁹共払
2880𦖑𠳒払拱𠄩塘信𪟽
2881怒臨清貝臨淄
2882恪饒󰜋𫳘或欺固𠰃
2883冲机声氣相尋
2884於低或固佳音庒󰑼
2885升堂娘買𠳨查
2886户都固几吏󰒌䜹𨖲
2887事尼㐌外𨑮年
2888碎它別󰘚別𠸜冷冷
2889秀妑共馬監生
2890𠫾𢱖𠊛於北京迻𧗱
2891翠翹才色埃皮
2892固芸弹吏覩芸文詩
2893坚貞𫽄沛肝皮
2894料命世󰀎沛𩢬世箕
2895風塵𠹾㐌𠵱痆
2896𦀊緣𡢐吏嫁𧗱束郎
2897沛𢬣𡞕奇負傍
2898扒𧗱無錫算塘披花
2899𢴑命娘沛遁𦋦
2900𫽄埋吏﨤󰜋茹萡箕
2901脱奔𧗱脱半𠫾
2902𩄲㵢䕯浽少之󰑼尼
2903俸兜吏﨤󰜋𠊛
2904欣𠊛智勇迎𡗶威灵
2905沖𢬣󰗾萬精兵
2906捁𧗱㨂秩󰜋城臨淄
2907𩯀絲各跡每期
2908怨時者怨恩時者恩
2909㐌𢧚固義固人
2910畧𡢐論院賒𧵆誼𠸦
2911渚詳特户特𠸜
2912事尼𠳨束生員買詳
2913𦖑𠳒都呐𤑟𤉜
2914卽時迎帖𠶆払東生
2915浽娘𠳨歇分明
2916𫯳𡥵兜些性名󰑼之
2917束浪﨤𣅶流離
2918冲軍碎𠳨少之𩯀絲
2919大王𠸜海户徐
2920打悁𤾓陣飭餘󰗾𠊛
2921﨤娘時於台州
2922𨔍之國色天才沛緣
2923浘漨冲閉饒年
2924爫𢧚動地󰟹天同同
2925大軍屯㨂𡎝東
2926𧗱𡢐𫽄別雲夢爫牢
2927𦖑詳梗𦰟消耗
2928𢚸𥢆払𨻫劳刀矧蜍
2929㤕台隻𦲿𠀧爲
2930刼塵別𢷀包𣇞朱衝
2931花㵢渃沚𣵶𣳔
2932㤕身沈浽𤴬𢚸合散
2933𠳒初㐌磊󰗾萬
2934𤗖𦎛群妬泛弹群低
2935弹琴窖謹魚𦀊
2936󰌎香別固刼尼女催
2937萍蓬群𡮍賒吹
2938󰞈鍾牢女咹𡎢朱安
2939泣蒙撩印辞官
2940󰋇滝拱𤂬󰋇岸拱戈
2941𤄱命冲󰠨干戈
2942𠓨生𦋦死和󰑼体饒
2943𢪀調𡗶瀋域溇
2944䏾𫚳沁󰠩別兜麻𥆾
2945仍󰑼赧那待信
2946𬋟湄㐌別󰋇番対移
2947𠄼𩄲俸体詔𡗶
2948欽頒色旨旦尼停停
2949金時改任南平
2950払王拱改任城維陽
2951懺生車馭倍鐄
2952𠄩茹拱順󰜋𣈜赴官
2953仕𦖑世賊㐌散
2954㳥淹福建󰌕殘浙江
2955特信金買𫫵王
2956便塘拱吏尋娘𡢐初
2957杭州旦妬閉𣇞
2958寔信𠳨特𩯀絲停停
2959浪𣈜󰟭怒交兵
2960失机辞㐌收灵陣前
2961娘翹功奇𫽄填
2962令軍吏扒押緣土酋
2963娘陀招玉沉珠
2964滝前塘妬󰀎墓紅顔
2965傷喂空合麻散
2966󰜋茹荣顕貞寃󰜋娘
2967招魂設位礼常
2968解寃立󰜋弹長边滝
2969𦰟朝𡽫泊重重
2970潙𬂙群想𦑃紅想招
2971情深变惨𨔍調
2972󰅹魂精𧗱別蹺准󰅹
2973机緣兜俸𨔍台
2974󰔼緣兜俸尋𠓨典尼
2975𬂙𨖲灵位𫳘排
2976秩󰟹買𠳨仍𠊛兜些
3073群緣枚吏群𠊛
3074群暈𦝄泊群𠳒願初
3075菓枚𠀧𬙞欺皮
3076桃𡽫󰉺料車絲及時
3077𢴑𠳒娘倍拔𠫾
3078事󰗾𢆥𡳵計之碑𣇞
3079󰜋𠳒雖固約初
3080察命待󰊄油湄㐌𡗉
3081呐強虎𢢆𤾓朝
3082時朱𦰟渃水朝沚吹
3083払浪呐拱𨔍𠁀
3084酉𢚸箕丕群𠳒󰀎牢
3085󰜋𠳒㐌律深交
3086𠁑𡗶固坦𨕭高固𡗶
3087酉浪物対𣋀移
3088死生沛𡨹𥙩𠳒死生
3089緣箕固負之情
3090麻算支挭鍾情爫𠄩
3091娘浪家室緣諧
3092㤕𢚸恩愛埃埃拱𢚸
3093𢪀浪冲道嬏𫯳
3094花𦹳封蕋𦝄𨦩𧷺𦎛
3095𫳘貞登價𠦳鐄
3096𤒘花𫽄𢢆貝払枚初
3097妾自遇变旦𣇞
3098蜂戈𧊉吏㐌乘醜車
3099閉迡󰊄匝湄沙
3100󰋇𦝄拱缺󰋇花拱殘
3101群之󰑼丐紅顔
3102㐌衝身世群算浽󰅹
3103𢪀命𫽄虎命牢
3104敢󰝡塵垢預𠓨布荆
3105㐌咍払𥘀爲情
3106𬖉花畑𫽄󰠪命𡗋𠱋
3107自𣈙怯󰁮房秋
3108𫽄修時拱󰑼修買󰑼
3109払油𪫢且情賒
3110󰝡情琴鉄対𦋦琹旗
3111呐之結𩯀車絲
3112㐌𢞂奇𦛌麻洳奇𠁀
3113払浪窖呐𢧚𠳒
3114麻冲𨤰沛固𠊛固些
3115初󰅒冲道弹妑
3116𫳘貞箕拱固𠀧𬙞羕
3117固欺变固欺常
3118固權󰅹沛󰜋塘執經
3119如娘𥙩孝爫貞
3120蓓󰅹朱濁特命󰀎爲
3121𡗶群底固歆󰅒
3122散霜別午盎𩄲𡨌𡗶
3123花殘麻吏添鮮
3124𦝄殘𦓡吏欣𨑮𠄻初
3125固調之女麻𪟽
3126客戈塘底𠾿哬払羊
3127𦖑払呐㐌歇調
3128𠄩親時拱决蹺󰜋排
3129歇𠳒坤𨤰咥𠳒
3130𨃴頭娘仍𥐆𨱽咀嘆
3131茹皮𨷑席團圓
3132花𤐝𦰟𤒘紅杆幅󰑔
3133其饒交𥛉󰜋茹
3134礼它覩礼堆󰑼覩堆
3135洞房迢迭󱋓󰠫
3136氷傾緣買唅𠿯情初
3137仍自連𡉦桃絲
3138𨑮𠄻𢆥買悲𣇞󰑼低
3139情緣󰀎合散尼
3140悲勸󰋇浽𣎀尼𦝄高
3141更𣌉幅錦𢷀幍
3142𠁑畑𤏣義𦟐桃添春
3143情人吏﨤情人
3144花初蜂𡳵󰋇分情鍾
3145娘浪分妾㐌停
3146固爫之女丐命補𠫾
3147𢪀払󰒂𡳵情記
3148朝𢚸噲固唱隨𡮨枚
3149𥢆𢚸㐌𢢆𡗋台
3150共它󰘚惮眉𠫆苦𥋳
3151仍󰑼歐厭𨦩外
3152群算𨷑󰘚貝𠊛朱戈
3153吏如仍𫗁𠊛些
3154𣾼香𠁑󰠬𢯏花𡳳務
3155拱洳󰇾辱排路
3156群情兜女麻𫌵帝催
3157𠊛腰些醜貝𠊛
3158腰饒時吏平𨑮負饒
3159󰘇茹油併𧗱𡢐
3160時群㛪妬路求姉低
3161𡦂貞群󰜋𡮍尼
3162𫽄扲木󰠭束𨃐朱散
3163群𡗉恩爱滇滇
3164咍之圍丐花殘麻制
3165払浪哏咘󰜋𠳒
3166俸空󰠩渃-𡗶𠴊饒
3167㤕𠊛流落閉𥹰
3168想誓説𥘀拱𡗉
3169傷饒生死㐌𡗉
3170迻饒群少闭饒󰑼情
3171澄春絲柳群撑
3172𢪀渚渚脱塊鋉爱恩
3173𦎛冲𫽄拙蓓塵
3174󰜋𠳒决罕󰗾分敬添
3175閉楼渧𣷭摸針
3176󰑼𡗉鐄𥒥沛尋𦝄花
3177埃𪟽吏合󰜋茹
3178路󰑼𧜖襘買𦋦瑟琴
3179𦖑𠳒所襖掑簪
3180叩頭𥛉畧高深𠦳重
3181身殘溱濁恢冲
3182󰑼𢘾君死恪𢚸𠊛些
3183󰋇𠳒心腹𦛌𦚐
3184相知󰒂󰀎買󰑼相知
3185𨔾𩂏𦅰纀少之
3186𤾓𢆥名節拱𧗱𣎀-
3187脱催𢬣吏琴𢬣
3188強腰爲󰞺強傷爲情
3189添𤓢架浽香缾
3190共饒吏祝󱋓瓊交歡
3191情初來𣼽坤寒
3192從容吏𠳨𦰟弹𣈜初
3193娘浪爲󰋇塘絲
3194𡗋𠊛朱旦悲𣇞吏催
3195咹󱋔時事㐌耒
3196你𢚸𠊛󰉵󰂅𠳒󰜋番
3197泛弹迢迭𢬣仙
3198𤌋沉高󰞺㗂弹𧵆賒
3199曲兜淡蔭陽和
3200󰀎󰑼蝴蝶咍󰑼莊生
3201曲兜淹爱春情
3202󰀎魂蜀帝咍命杜鵑
3203冲牢珠㳶溋涓
3204蔭牢曷玉蓝田買冬
3205津𦖻𦖑𨔊𠄼宫
3206㗂󰅹󰑼𫽄恼燶𠱋𡁞
3207払浪譜󰀎𢬣󰅹
3208初牢愁惨󰅒牢𢝙圍
3209傷𢝙𪽝在𢚸尼
3210咍󰑼苦尽旦𣈜甘來
3211娘浪爲𡮍咍制
3212断膓㗂󰀎害𠊛閉𥹰
3213󰜋番知己共饒
3214卷𦀊自帝𧗱𡢐拱除
3215傳路渚𣴓𩯀絲
3216𬷤陀嘅創𡗶皮孕東
3217情𥢆払吏呐󰠃
3218󰜋茹埃拱𨔍𨓡𠸦劳
3219朱咍淑女志高
3220沛𠊛𣋽槾最桃如埃
3221𠄩情院尾和𠄩
3222𫽄𥪞𧜖襘拱外琴詩
3223欺󱋓𨢇欺局旗
3224欺󰏙花𦬑欺徐𦝄𨖲
3225𠀧生㐌菲𨑮願
3226緣堆𡋿拱󰑼緣伴排
3227𢖵𠳒立󰜋庵𩄲
3228遣𠊛身戚逴柴󰔼緣
3229典尼㨂󰁮掑杄
3230𦼔𠆳技額𦹵𨕭𠃅茹
3231師它󰇼𬟥方車
3232𩄲𠖤鶴另別󰑼尋兜
3233𥘀爲𡮍󰒂初𡢐
3234𨕭庵據𡨹香油𣋚枚
3235󰜋茹福祿𫡂𠄩
3236天年弋弋官堦各吝
3237丞家𫽄歇娘雲
3238󰜋𣘃樛木󰜋𡑝桂槐
3239風流富貴埃皮
3240圍春󰜋󰠮底碑󰗾𠁀
3241𡄎咍󰗾事在𡗶
3242𡗶箕㐌扒爫𠊛固身
3243扒風塵沛風塵
3244朱清高買特分清高
3245固兜天為𠊛󰅹
3246𫳘才𫳘命𣼭󰠢奇𠄩
3247固才麻𢚁之才
3248𫳘才連貝𫳘灾󰜋韻
3249㐌芒𥙩業𠓨身
3250拱停責吝𡗶𧵆𡗶賒
3251善根於在𢚸些
3252𫳘心箕買朋𠀧𫳘才
3253𠳒圭抇𢶒容𨱽
3254模𢝙拱特󰜋𠄽󰠯更

Trăm năm trong cõi người ta.
Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau.
Trải qua một cuộc bể dâu,
Những điều trông thấy đã đau đớn lòng.
Lạ gì bỉ sắc tư phong,
Trời xanh quen với má hồng đánh ghen.
Cảo thơm lần giở trước đèn,
Phong tình có lục còn truyền sử xanh.
Rằng: Năm Gia Tĩnh triều Minh,
Bốn phương phẳng lặng, hai kinh vững vàng.
Có nhà viên ngoại họ Vương,
Gia tư nghĩ cũng thường thường bậc trung.
Một trai con thứ rốt lòng,
Vương Quan là chữ, nối dòng nho gia.
Đầu lòng hai ả tố nga.
Thuý Kiều là chị, em là Thuý Vân.
Mai cốt cách, tuyết tinh thần,
Một người một vẻ, mười phân vẹn mười.
Vân xem trang trọng khác vời,
Khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang
Hoa cười ngọc thốt đoan trang,
Mây thua nước tóc, tuyết nhường màu da.
Kiều càng sắc sảo mặn mà,
So bề tài sắc lại là phần hơn.
Làn thu thuỷ, thấp xuân sơn,
Hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh.
Một đôi nghiêng nước nghiêng thành,
Sắc đành đòi một, tài đành hoạ hai.
Thông minh vốn sẵn tính trời,
Pha nghề thi hoạ, đủ mùi ca ngâm.
Cung thương làu bậc ngũ âm,
Nghề riêng ăn đứt Hồ cầm một trương.
Khúc nhà tay lựa nên chương,
Một thiên Bạc mệnh lại càng não nhân.
Phong lưu rất mực hồng quần,
Xuân xanh xấp xỉ tới tuần cập kê,
Êm niềm trướng rủ màn che,
Tường đông ong bướm đi về mặc ai.
Tiết vừa con én đưa thoi,
Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi.
Cỏ non xanh tận chân trời,
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.
Thanh minh trong tiết tháng ba,
Lễ là Tảo mộ, gọi là đạp thanh.
Gần xa nô nức yến anh,
Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân.
Dập dìu tài tử giai nhân,
Ngựa xe như nước, áo quần như nêm.
Ngổn ngang gò đống kéo lên,
Thoi vàng [búa/vó] rắc, tro tàn giấy bay.
Tà tà bóng ngả về tây,
Chị em thơ thẩn dan tay ra về.
Bước dần theo ngọn tiểu khê,
Lần xem phong cảnh có bề thanh thanh:
Nao nao dòng nước uốn quanh,
Dịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngang.
Sè sè nắm đất bên đàng,
Dàu dàu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh.
Rằng: "Sao trong tiết Thanh minh,
Mà đây hương khói vắng tanh thế mà?"
Vương Quan mới dẫn gần xa:
Đạm Tiên nàng ấy xưa là ca nhi.
Nổi danh tài sắc một thì,
Xôn xao ngoài cửa kém gì yến anh.
Kiếp hồng nhan có mong manh,
Nửa chừng xuân, thoắt gãy cành thiên hương!
Có người khách ở viễn phương,
Xa nghe cũng nức tiếng nàng tìm chơi.
Thuyền tình vừa ghé đến nơi,
Thì đà trâm gãy bình rơi bao giờ!
Buồng không lạnh ngất như tờ,
Dấu xe ngựa đã rêu lờ mờ xanh.
Khóc than khôn xiết sự tình,
Khéo vô duyên bấy là mình với ta!
Đã không duyên trước chăng mà,
Thì chi chút ước gọi là duyên sau.
Sắm xanh nếp tử xe châu,
Vùi nồng một nấm mặc dầu cỏ hoa.
Trải bao thỏ lặn ác tà,
Ấy mồ vô chủ ai mà viếng thăm."
Lòng đâu sẵn món thương tâm,
Thoắt nghe Kiều đã đầm đầm châu sa.
Đau đớn thay phận đàn bà,
Lời là phận bạc cũng là lời chung.
Phũ phàng chi mấy hoá công
Ngày xanh mòn mỏi má hồng phôi pha.
Sống làm vợ khắp người ta,
Khéo thay thác xuống làm ma không chồng.
Nào người phượng chạ loan chung,
Nào người tiếc lục tham hồng là ai?
Đã không kẻ đoái người hoài,
Sẵn đây ta kiếm một vài nén hương.
Gọi là gặp gỡ giữa đường,
Hoạ là người dưới suối vàng biết cho."
Lầm rầm khấn vái nhỏ to,
Sụp ngồi bả cỏ trước mồ bước ra.
Một vùng cỏ áy bóng tà,
Gió hiu hiu thổi một vài ngọn lau.
Rút trâm sẵn giắt mái đầu,
Vạch da cây vịnh bốn câu ba vần.
Lại càng mê mẩn tâm thần,
Lại càng đứng lặng tần ngần chẳng ra.
Lại càng ủ dột nét hoa,
Sầu tuôn đứt nối, châu sa vắn dài.
Vân rằng: "Chị cũng nực cười,
Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa."
Rằng: "Hồng nhan tự nghìn xưa,
Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu?
Nỗi niềm tưởng đến mà đau,
Thấy người nằm đó biết sau thế nào?"
Quan rằng: "Chị nói hay sao,
Một điều là một vận vào khó nghe!
Ở đây âm khí nặng nề,
Bóng chiều đã ngả, dặm hoè còn xa."
Kiều rằng: "Những đấng tài hoa,
Chết là thể phách, còn là tinh anh.
Dễ thay tình lại gặp tình,
Chờ xem ắt thấy hiển linh bây giờ."
Một lời nói chửa kịp thưa,
Phút đâu trận gió cuốn cờ đến ngay.
Ào ào đổ lộc đưa cây,
Ở trong dường có hương bay ít nhiều.
Đè chừng ngọn gió lần theo,
Dấu giày từng bước rêu in rành rành.
Mặt nhìn ai nấy đều kinh,
Nàng rằng: "Này thực tinh thành chẳng xa.
Hữu tình ta lại gặp ta,
Chẳng nề u hiển, mới là chị em."
Đã lòng hiển hiện cho xem,
Tạ lòng nàng lại nối thêm vài lời.
Lòng thơ lai láng bồi hồi,
Gốc cây lại vạch một bài cổ thi.
Dùng dằng nửa ở nửa về,
Nhạc vàng đâu đã tiếng nghe gần gần.
Trông chừng thấy một văn nhân,
Lỏng buông tay khấu bước lần dặm băng.
Đề huề lưng túi gió trăng,
Sau chân theo một vài thằng con con.
Tuyết in sắc ngựa câu giòn,
Cỏ pha [màu/mùi] áo nhuộm non da trời.
Nẻo xa mới tỏ mặt người,
Khách đà xuống ngựa, tới nơi tự tình.
Hài văn lần bước dặm xanh,
Một vùng như thể cây quỳnh, cành dao.
Thưa rằng: "Thanh khí xưa nay,
Mới cùng nhau lúc ban ngày đã quên?
Hàn gia ở mé tây thiên,
Dưới dòng nước chảy, bên trên có cầu.
Thêm lòng hạ cố đến nhau,
Mấy lời hạ tứ ném châu gieo vàng.
Vâng trình hội chủ xem tường,
Mà xem trong sổ đoạn trường có tên.
Âu đành quả kiếp nhân duyên,
Cũng người một hội một thuyền đâu xa.
Này mười bài mới mới ra,
Câu thần lại mượn bút hoa vẽ vời.
Kiều vâng lĩnh ý đề bài,
Tay tiên một vẫy đủ mười khúc ngâm.
Xem thơ nức thỏm khen thầm:
Giá đành tú khẩu cẩm tâm khác thường.
Ví đem vào tập đoạn trường.
Thì treo giải nhất, chi nhường cho ai."
Thềm hoa khách đã trở hài,
Nàng còn Ở lại một hai tự tình.
Gió đâu sịch bức mành mành
Tỉnh ra mới biết là mình chiêm bao.
Trông theo nào thấy đâu nào,
Hương thừa dường hãy ra vào đâu đây?
Một mình lưỡng lự canh chầy,
Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh!
Hoa trôi, bèo dạt, đã đành.
Biết duyên mình, biết phận mình thế thôi!
Nỗi riêng lớp lớp sóng trôi,
Nghĩ đòi cơn, lại sụt sùi đòi cơn.
Giọng kiều rền rĩ trướng loan,
Nhà huyên chợt tỉnh hỏi cơn cớ gì?
Cớ sao trằn trọc canh khuya,
Màu hoa lê hãy dầm dề giọt mưa?"
Thưa rằng: "Chút phận ngây thơ,
Dưỡng sinh đôi nợ tóc tơ chưa đền.
Buổi ngày chơi mả Đạm Tiên,
Nhắp đi thoắt thấy ứng liền chiêm bao.
Đoạn trường là số thế nào,
Bài ra thế ấy, vịnh vào thế kia.
Cứ trong mộng triệu mà suy,
Phận con thôi có ra gì mai sau!"
Dạy rằng: "Mộng triệu cứ đâu,
Bỗng không mua não, chuốc sầu nghĩ nao!
Vâng lời khuyên giải thấp cao,
Chưa xong điều nghĩ, đã dào mạch sương.
Ngoài song thỏ thẻ oanh vàng,
Nách tường bông liễu bay ngang trước mành.
Hiên tà gác bóng chênh chênh,
Nỗi riêng, riêng trạnh tấc riêng một mình.
Cho hay là thói hữu tình,
Đố ai dứt mối tơ mành cho xong!
Chàng Kim từ lại thư song,
Nỗi nàng canh cánh bên lòng biếng khuây.
Sầu đông càng khắc càng đầy,
Ba thu dọn lại một ngày dài ghê!
Mây Tần khoá kín song the,
Bụi hồng liệu nẻo đi về chiêm bao.
Tuần trăng khuyết, đĩa dầu hao,
Mặt mơ tưởng mặt, lòng ngao ngán lòng.
Buồng văn hơi lạnh như đồng,
Trúc se ngón thỏ, tơ chùng phím loan.
Mành Tương phân phất gió đàn,
Hương lây mùi nhớ, trà khan giọng tình.
Ví chăng duyên nợ ba sinh,
Làm chi đem thói khuynh thành trêu ngươi.
Bâng khuâng nhớ cảnh nhớ người,
Nhớ nơi kỳ ngộ vội dời gót đi.
Một dòng cỏ mọc xanh rì,
Nước ngâm trong vắt, thấy gì nữa đâu!
Gió chiều như gợi cơn sầu,
Vi lau hiu hắt như màu khảy trêu.
Nghề riêng nhớ ít tưởng nhiều,
Xăm xăm đè nẻo Lam Kiều lần sang.
Thâm nghiêm kín cổng cao tường,
Cạn dòng lá thắm dứt đường chim xanh.
Lơ thơ tơ liễu buông mành,
Con oanh học nói trên cành mỉa mai.
Mấy lần cửa đóng then cài,
Dãy thềm hoa rụng biết người ở đâu?
Tần ngần đứng suốt giờ lâu,
Dạo quanh, chợt thấy mé sau có nhà.
Là nhà Ngô Việt thương gia,
Buồng không để đó người xa chưa về.
Lấy điều đạo học hỏi thuê,
Túi đàn, cặp sách đề huề liền sang.
Có cây, có đá, sẵn sàng.
Có hiên Lãm Thuý nét vàng chưa phai.
Mừng thầm chốn ấy chữ bài,
Ba sinh âu hẳn duyên trời chi đây.
Song hồ nửa khép cánh mây,
Tường đông ghé mắt ngày ngày hằng trông.
Tấc gang đồng toả nguyên phong,
Tuyệt mù nào thấy bóng hồng vào ra.
Nhẫn từ quán khách lân la,
Tuần trăng thấm thoắt nay đà thèm hai.
Sinh rằng: "Rày gió mai mưa,
Ngày xuân đã dễ tình cờ mấy khi!
Dù chăng xét tấm tình si,
Thiệt ta mà có ích gì đến ai?
Chút chi gắn bó một hai,
Cho đành, rồi sẽ liệu bài mối manh.
Khuôn thiêng dù phụ tấc thành,
Cũng liều bỏ quá xuân xanh một đời.
Lượng xuân dù quyết hẹp hòi,
Công đeo đuổi chẳng thiệt thòi lắm ru.
Lặng nghe lời nói như ru,
Chiều xuân dễ khiến nét thu ngại ngùng.
Rằng: "Trong buổi mới lạ lùng,
Nể lòng có lẽ cầm lòng cho đang!
Đã lòng quân tử đa mang,
Một lời vâng tạc đá vàng thuỷ chung."
Được lời như cởi tấm lòng,
Giở kim châu với khăn hồng trao tay.
Rằng: "Trăm năm cũng từ đây,
Của tin, gọi một chút này làm ghi."
Sẵn tay bả quạt hoa quì,
Với cành thoa ấy tức thì đổi trao.
Một lời gắn bó tất giao,
Mái sau dường có xôn xao tiếng người.
Vội vàng lá rụng hoa rơi,
Chàng về thư viện, nàng rời lầu trang.
Từ phen đá biết tuổi vàng,
Tình càng thấm thía, lòng càng ngẩn ngơ.
Sông dương một dải nông sờ,
Bên trông đầu nọ, bên chờ cuối kia.
Một tường tuyết điểm sương che.
Tin xuân đâu dễ đi về cho năng.
Lần lần ngày gió đêm trăng,
TƠ hồng rậm lục đã chừng xuân qua.
Ngày vừa sinh nhật ngoại gia,
Trên hai đường dưới nữa là hai em.
Tưng bừng sắm sửa áo xiêm,
Biện dâng một lễ xa đem tấc thành.
Nhà hương thanh vắng một mình,
Ngẫm cơ hội ngộ đã dành hôm nay.
Thì trân thức thức sẵn bày,
Gót sen thoăn thoắt dạo ngay mé tường.
Cách hoa sẽ dặng tiếng vàng,
Dưới hoa đã thấy có chàng đứng trông.
Trách lòng hờ hững với lòng,
Lửa hương chốc để lạnh lùng bấy lâu.
Những là đắp nhớ đổi sầu,
Tuyết sương nhuốm nửa mái đầu hoa râm.
Trong như tiếng hạc bay qua,
Đục như nước suối mới sa nửa vời.
Tiếng khoan như gió thoảng ngoài,
Tiếng mau phơi phới như trời đổ mưa.
Ngọn đèn khi tỏ khi mờ,
Khiến người ngồi đấy mà ngơ ngẩn sầu.
Khi tựa gối, khi cúi đầu,
Khi vò chín khúc, khi chau đôi mày.
Rằng: "Hay thì thực là hay,
Nghe ra ngậm đắng nuốt cay thế nào!
SO chi những bực thanh tao.
Thiệt lòng mình cũng háo hao lòng người."
Rằng: "Quen mất nết đi rồi,
Tẻ vui thôi cũng tính trời biết sao!
Lời vàng vâng lĩnh ý cao,
Hoạ dần dần bớt chút nào được không?"
Hoa hương càng tỏ thức hồng,
Đầu mày cuối mặt càng nồng tấm yêu.
Sóng tình dường đã xiêu xiêu,
Xem trong âu yếm có chiều lả lơi.
Thưa rằng: "Đừng lấy làm chơi,
Dẽ cho thưa hết một lời đã nao!
Vẻ chi một đoá đào yêu,
Vườn hồng chi dám ngăn rào chim xanh.
Đã cho vào bậc bố kinh,
Đạo tòng phu lấy chữ trinh làm đầu.
Ra tuồng trên Bộc, trong dâu,
Thì con người ấy ai cầu làm chi!
Phải điều ăn xổi ở thì.
Rằng trăm năm, nỡ bỏ đi một ngày!
Ngẫm duyên kỳ ngộ xưa nay,
Lứa đôi ai dễ đẹp tày Thôi Trương.
Mây mưa đánh đổ đá vàng,
Quá chiều nên đã chán chường yến anh.
Trong khi tựa cánh trên cành,
Mà lòng ngâm nghe đã trình một phen!
Mái tây để lạnh hương nguyền,
Cho duyên đằm thắm ra duyên bẽ bàng.
Gieo thoi trước chẳng giữ giàng,
Để sau nên thẹn cùng chàng bởi ai?
Vội chi liễu ép hoa nài,
Còn thân ắt cũng đền bồi có khi."
Thấy lời đoan chính dễ nghe,
Chàng càng thêm nể thêm vì mười phân.
Bóng tàu vừa lạt vẻ sân,
Tin đâu đã thấy cửa ngăn gọi vào.
Nàng thì vội trở buồng đào,
Sinh thì dạo bước sân đào vội ra.
Cửa sài vừa ngỏ then hoa,
Gia đồng vào gửi thư nhà mới sang.
Đem tin thúc phụ từ đường,
Bơ vơ lữ thấn tha hương đề huề.
Liêu Dương cách trở sơn khê,
Xuân đường kíp gọi sinh về hộ tang.
Mảng tin xiết nỗi kinh hoàng,
Băng mình lẻn trước đài trang tự tình.
Gót đầu mọi nỗi đinh ninh,
Nỗi nhà tang tóc, nỗi mình xa xôi:
Sự đâu chưa kịp đôi hồi,
Duyên đâu chưa kịp một lời trao tơ,
Trăng thề còn đó trơ trơ,
Dám xa xôi mặt mà thưa thớt lòng.
Ngoài nghìn dặm, chốc ba đông,
Mối sầu khi gỡ cho xong còn chầy!
Gìn vàng giữ ngọc cho hay,
Cho đành lòng kẻ chân mây vẻ trời."
Tai nghe ruột nổi bời bời,
Nhẩn nha nàng mới giãi lời trước sau.
Ông tơ ghét bỏ chi nhau,
Chưa vui sum họp đã sầu pha phôi.
Cùng nhau trót đã nặng lời,
Dẫu thay mái tóc dám dời lòng tơ.
Quản bao tháng đợi năm chờ.
Nghĩ người ăn gió nằm mưa xót thầm.
Đã nguyền hai chữ đồng tâm
Trăm năm thề chẳng ôm cầm đợi ai.
Còn non, còn nước, còn dài,
Còn về còn nhớ đến người hôm nay!
Dùng dằng chưa nỡ rời tay,
Vầng đông trông đã đứng ngay nóc nhà.
Ngại ngùng một bước một xa,
Một lời trân trọng châu sa mấy hàng.
Buộc yên quảy gánh vội vàng,
Mối sầu sẻ nửa, bước đàng chia hai.
Vui nội phong cảnh quê người,
Đầu cành quyên nhặt, cuối trời nhạn thưa.
Não người cữ gió tuần mưa,
Một ngày nặng gánh tương tư một người.
Nàng thì đứng tựa hiên tây,
Chín hồi vấn vít như vầy mối tơ.
Trông chừng khói ngất song thưa,
Hoa trôi [chắc/trác] thắm, liễu xơ xác vàng.
Tần ngần dạo gót lầu trang,
Một đoàn mừng thọ ngoại hương mới về.
Hàn huyên chưa kịp dã dề,
Sai nha bỗng thấy bốn bề xôn xao.
Người nách thước, kẻ tay đao,
Đầu trâu, mặt ngựa ào ào như lôi.
Già giang một lão một trai,
Một dây vô lại buộc hai thâm tình.
Đầy nhà vang tiếng ruồi xanh.
Rụng rời giọt liễu, tan tành cội mai.
Đổ tế nhuyễn, của riêng tay,
Sạch sành sanh quét cho đầy túi tham
Điều đâu bay buộc ai làm,
Này ai đan rập, giật giàm bỗng dưng.
Hỏi ra sau mới biết rằng:
Phải tên xưng xuất tại thằng bán tơ.
Một nhà hoảng hốt ngẩn ngơ.
Tiếng oan dậy bảo, án ngờ dựng mây.
Hạ từ van vái trót ngày,
Điếc tai lân tuất, phũ tay tồi tàn.
Rường cao rút ngược dây oan,
Dẫu người đá cũng nát gan lọ người.
Mặt trông đau đớn rụng rời,
Oan này còn một kêu trời, nhưng xa.
Một ngày lạ thói sai nha,
Làm cho khốc hại chẳng qua vì tiền.
Sao cho cốt nhục vẹn tuyền.
Trong khi ngộ biến tòng quyền biết sao?
Duyên hội ngộ, đức cù lao.
Chữ tình Chữ hiếu, bên nào nặng hơn?
Để lời thệ hải minh sơn,
Làm con, trước phải đền ơn sinh thành.
Quyết tình nàng mới hạ tình:
Dẽ cho để thiếp bán mình chuộc cha!
Họ Chung có kẻ lại già,
Cũng trong nha dịch lại là từ tâm.
Thấy nàng hiếu trọng tình thâm,
Vì nàng nghĩ cũng thương thầm xót vay.
Tính bài lót đó luồn đây,
Có ba trăm lạng việc này mới xuôi.
Hãy về tạm phó giam ngoài,
Nhủ nàng qui liệu trong đôi ba ngày
Thương lòng con trẻ thơ ngây,
Gặp cơn vạ gió tai bay bất kỳ!
Đau lòng tử biệt sinh ly,
Thân còn chẳng tiếc, tiếc gì đến duyên!
Hạt mưa sá nghĩ phận hèn,
Liệu đem tấc cỏ quyết đền ba xuân.
Sự lòng ngỏ với băng nhân,
Tin sương đồn đại xa gần xôn xao.
Gần miền có một mụ nào,
Đưa người viễn khách tìm vào vấn danh.
Hỏi tên, rằng: "Mã Giám sinh,
Hỏi quê, rằng: "Huyện Lâm thanh mà gần."
Quá niên trạc ngoại tư tuần,
Mày râu nhẵn nhụi, áo quần bảnh bao.
Trước thầy sau tớ xôn xao
Như băng đưa mối, rước vào lầu trang.
Ghế trên ngồi tót sẵn sàng,
Buồng trong mối đã giục nàng kíp ra.
Nỗi mình thêm tức nỗi nhà,
Thềm hoa một bước, lệ hoa mấy hàng!
Ngại ngùng dạn gió e sương,
Ngừng hoa bóng thẹn, trông gương mặt dày.
Mối càng vén tóc bắt tay,
Nét buồn như cúc, mình gầy như mai.
Đắn đo cân sắc cân tài,
Ép cung cầm nguyệt, thử bài quạt thơ.
Mặn nồng một vẻ một ưa,
Bằng lòng khách mới tuỳ cơ dặt dìu.
Rằng: "Mua ngọc đến Lam Kiều,
Sính nghi vâng dạy bao nhiêu đấy chiềng?
Mối rằng: "Đáng giá nghìn vàng,
Gấp nhà nhờ lượng người thương dám nài."
Cò kè bớt một thêm hai,
Giờ lâu ngã giá vâng ngoài bốn trăm.
Một lời thuyền đã êm giầm,
AI đưa canh thiếp trước cầm làm ghi.
Định thì nạp thái vu qui.
Tiền lưng đã có việc gì chẳng xong!
Một lời cậy với Chung công,
Khất từ tạm lĩnh Vương ông về nhà.
Thương tình con trẻ cha già,
Nhìn nàng ông đã máu sa ruột dàu.
Nuôi con những ước về sau,
Trao tơ phải lứa, gieo cầu đáng nơi.
Trời làm chi cực bấy trời!
Này ai vu thác cho người hợp tan.
phủ cân bao quản thân tàn,
Nỡ đày đoạ trẻ, càng oan thác già.
Một lời sau trước cũng là,
Thôi thì mặt khuất chẳng thà lòng đau!"
Theo lời như chảy dòng châu,
Liều mình ông đã gieo đầu tường vôi.
Vội vàng kẻ giữ người coi,
Nhỏ to nàng lại tìm lời khuyên can:
Vẻ chi một tấm hồng nhan,
Tóc tơ chưa chút đền ơn sinh thành.
Dâng thư đã thẹn nàng Oanh,
Lại thua ả Lý bán mình hay sao?
Xuân huyên tuổi hạc càng cao,
Một cây gánh vác biết bao nhiêu cành.
Lòng tơ dù chẳng dứt tình,
Gió mây âu hẳn tan tành nước non.
Thà rằng liều một thân con,
Hoa dù rã cánh lá còn xanh cây.
Phận sao đành vậy cũng vầy,
Cầm như chẳng đậu những ngày còn xanh.
Cũng đừng tính quẩn toan quanh,
Tan nhà là một, thiệt mình là hai."
Phải lời ông cũng êm tai,
Nhìn nhau giọt ngắn giọt dài ngổn ngang.
Mái ngoài họ Mã vừa sang,
Tờ hoa đã ký, cân vàng mới trao.
Trăng già độc địa làm sao?
Cầm dây chẳng nghĩ, buộc vào tự nhiên.
Trong tay đã sẵn đồng tiền,
Dầu lòng đổi trắng thay đen khó gì.
Họ Chung ra sức giúp vì,
Lễ tâm đã đặt, tụng kỳ cũng xong.
Việc nhà đã tạm thong dong,
Tinh kỳ giục giã đã mong độ về.
Một mình nàng ngọn đèn khuya,
Áo dầm giọt lệ, mây xe mái sầu.
Phận dầu, dầu vậy cũng dầu,
Chút lòng đeo đẳng bấy lâu một lời.
Công trình kể biết mấy mươi.
Vì ta khăng khít cho người dở dang.
Thề hoa chưa ráo chén vàng,
Lỗi thề thôi đã phũ phàng với hoa!
Trời Liêu non nước bao xa,
Nghĩ đâu rẽ cửa chia nhà tự tôi!
Biết bao duyên nợ thề bồi,
Kiếp này thôi thế thì thôi còn gì?
Tái sinh chưa dứt hương thề,
Làm thân trâu ngựa đền nghì trúc mai
Nợ tình chưa trả cho ai,
Khối tình mang xuống tuyền đài chưa tan!"
Nỗi riêng, riêng những bàn hoàn,
Dầu chong trắng đĩa, giọt tràn thấm khăn.
Thuý Vân chợt tỉnh giấc xuân,
Dưới đèn [ghé] đến ân cần hỏi han.
Cơ trời dâu bể đa đoan,
Một nhà để chị riêng oan một mình.
Cớ chi ngồi nhẫn canh tàn,
Nỗi riêng còn mắc với tình chi đây?
Rằng: "Lòng rộn rã thức đầy,
Tơ duyên còn vướng mối này chưa xong.
Hở môi ra cũng thẹn thùng,
Để lòng thì phụ tấm lòng với ai!
Quên em, em có chịu lời.
Ngồi lên cho chị lạy rồi sẽ thưa.
Giữa đường [đứt] gánh tương tư,
Keo loan chắp mối tơ thừa mặc em.
KỂ từ khi gặp chàng Kim,
Khi ngày quạt ước, khi đêm chén thề.
Sự đâu sóng gió bất kỳ,
Hiếu tình có lẽ hai bề vẹn hai.
Ngày xuân em hãy còn dài,
Xót tình máu mủ, thay lời nước non.
Chị dù thịt nát xương mòn,
Ngậm cười chín suối hãy còn thơm lây.
Chiếc thoa với bức tờ mây,
Duyên này thì giữ, vật này của chung.
Dầu em nên vợ nên chồng,
Xót người mệnh bạc ắt lòng chẳng quên.
Mất người còn chút của tin,
Phím đàn với tấm gương nguyền ngày xưa.
Mai sau, dầu có bao giờ,
Đốt lò hương ấy, so tơ phím này.
Trông ra ngọn cỏ lá cây,
Thấy hiu hiu gió thì hay chị về.
Hồn còn mang nặng lời thề,
Nát thân bồ liễu, đền nghì trúc mai.
Dạ đài cách mặt khuất lời,
Rảy xin giọt lệ cho người thác oan.
Bây giờ trâm gãy gương tan,
Kể làm sao xiết muôn vàn ái ân!
Trăm nghìn gửi lại tình quân,
Mây tơ vắn vủi có ngần ấy thôi.
Phận sao phận bạc như vôi!
Đã đành nước chảy hoa trôi lỡ làng.
Ôi Kim lang! hỡi Kim lang!
Thôi thôi thiếp đã phụ chàng từ đây!"
Cạn lời hồn dứt máu say,
Một hơi lặng ngất, đôi tay giá đồng.
Xuân huyên chợt tỉnh giất nồng,
Một nhà vây lớp, kẻ trong người ngoài.
Kẻ thang người thuốc bời bời,
Mới dầu cơn vựng, chưa phai giọt hồng.
Hỏi: "Sao ra sự lạ lùng?
Kiều càng nức nở mở không ra lời.
Nỗi nàng Vân mới rỉ tai,
Chiếc thoa đây với tờ bồi ở đây!
Này cha làm lỗi duyên mày
Thôi thì nỗi ấy sau này đã em.
Vì ai rụng cải rơi trâm,
Để con bèo nổi mây chìm vì ai?
Lời con dặn lại một hai,
Dẫu mòn bia đá, dám sai tấc vàng!"
Lạy thôi, nàng lại thưa chiềng:
Nhờ cha trả được nghĩa chàng cho xuôi.
Thốt chi thân phận tôi đòi,
Dẫu rằng xương trắng quê người quản đâu!"
Xiết bao kể nỗi tấm sầu,
Khắc canh đã giục nam lâu mấy hồi.
Kiệu hoa đâu đã đến ngoài,
Quản huyền đâu lại giục ngày sinh ly.
Đau lòng kẻ ở người đi,
Giọt rơi thấm đá, tơ chia rũ tằm.
Trời hôm mây kéo tối rầm,
Dàu dàu ngọn cỏ, đầm đầm cành sương.
Rước nàng về đến trú phường,
Bốn bề xuân toả một nàng ở trong.
Ngập ngừng thẹn lục e hồng,
Nghĩ lòng lại xót xa lòng đòi phen.
Phẩm tiên rơi đến tay hèn,
Hoài công nắng giữ mưa gìn với ai!
Biết thân đến bước lạc loài,
Nhị đào đã bẻ cho người tình chung.
Vì ai ngăn đón gió đông,
Thiệt lòng khi ở, đau lòng khi đi.
Trùng phùng dù [hoạ] có khi,
Thân này thôi có ra gì mà mong.
Đã sinh ra số long đong,
Còn mang lấy kiếp má hồng được sao?"
Trên yên sẵn có con dao,
Giấu cầm nàng đã gói vào áo khăn:
Phòng khi nước đã đến chân,
Dao này thì liệu với thân sau này,
Đêm thu một khắc một chầy,
Bâng khuâng như tỉnh như say một mình.
Chẳng là gã Mã Giám sinh,
Vẫn là một đứa phong tình đã quen.
Qua chơi lại gặp hồi đen,
Quen vùng lại kiếm ăn miền nguyệt hoa.
Lầu xanh có mụ Tú bà,
Làng chơi đã trở về già hết duyên.
Tình cờ chẳng hẹn mà nên,
Mạt cưa mướp đắng đôi bên một phường.
Chung lưng mở một ngôi hàng,
Quanh năm buôn phấn bán hương đã lề.
Dạo tìm khắp chợ thì quê,
Giả danh hầu hạ, dạy nghề ăn chơi.
Rủi may âu cũng sự trời,
Đoạn trường lại lộn mặt người vô duyên.
Xót nàng chút phận thuyền quyên,
Cành hoa đem bán vào thuyền lái buôn.
Mẹo lừa đã mắc vào khuôn,
Sính nghi [rẻ] giá, nghinh hôn sẵn ngày.
Mừng thầm: "Cờ đã đến tay,
Càng nhìn vẻ ngọc, càng say khúc vàng.
Đã nên quốc sắc thiên hương,
Một cười này hẳn nghìn vàng chẳng ngoa!
Về đây từ trước bẻ hoa,
Vương tôn quý khách ắt là đua nhau.
Hẳn ba trăm lạng kém đâu,
Cũng đà vừa vốn còn sau thì lời.
Miếng ngon kề đến tận nơi,
Vốn nhà cũng tiếc, của trời cũng tham.
Đào tiên đã bén tay phàm,
Thì vin cành quít cho cam sự đời.
Dưới trần mấy mặt làng chơi,
Chơi hoa đã dễ mấy người biết hoa.
Nước vỏ lựu, máu mào gà,
Mượn màu chiêu tập lại là còn nguyên.
Mập mờ đánh lận con đen,
Bao nhiêu cũng bấy nhiêu [tiền] mất chi?
Mụ già hoặc có điều gì,
Liều công mất một buổi quì mà thôi.
Đến đây đường sá xa xôi,
Mà ta bất động nữa người sinh nghi."
Tiếc thay một đoá trà mi,
Con ong đã mở đường đi lối về!
Một cơn mưa gió nặng nề,
Thương gì đến ngọc, tiếc gì đến hương!
Tiệc xuân một giấc mơ màng,
Đuốc hoa để đó mặc nàng nằm trơ.
Nỗi riêng tầm tã tuôn mưa,
Phần ngẫm nỗi khách, phần lo nỗi mình.
Tuồng chi là giống hôi tanh,
Thân nghìn vàng để Ô danh má hồng.
Thôi còn chi nữa mà mong,
Đời người thôi thế là xong một đời!"
Giận duyên tủi phận bời bời,
Cầm dao nàng đã toan bài quyên sinh.
Nghĩ đi nghĩ lại một mình,
Một mình thì chớ, hai tình thì sao?
Sau dầu sinh sự thế nào,
Truy nguyên chẳng kẻo luỵ vào song thân.
Nỗi mình âu cũng giãn dần,
Kíp chầy thôi cũng một lần mà thôi!"
Những là đo đắn ngược xuôi,
Tiếng gà nghe đã gáy thôi mé tường.
Lầu mai vừa rúc còi sương,
Mã sinh giục rạo vội vàng ra đi.
Đoạn trường thay lúc phân kỳ,
Vó câu khấp khểnh bánh xe gập ghềnh.
Bề ngoài mười dặm trường đình,
Vương Ông mở tiệc tiễn hành đưa theo.
Ngoài thì chủ khách dập dìu,
Một nhà huyên với một Kiều ở trong.
Nhìn càng lã chã giọt hồng,
Rỉ tai nàng mới giải lòng thấp cao.
Hổ sinh ra phận thơ đào,
Công cha nghĩa mẹ kiếp nào trả xong?
Lỡ làng nước đục bụi trong,
Trăm năm để một tấm lòng từ đây.
Xem gương trong bấy nhiêu ngày,
Thân con chẳng kẻo mắc tay bợm già.
Khi về bỏ vắng trong nhà,
Khi vào dồi dắng, khi ra vội vàng.
Khi ăn, khi nói lỡ làng,
Khi thầy, khi tớ xem thường xem khinh.
Khác màu kẻ quý người thanh,
Ngẫm ra cho kỹ như hình con buôn
Thôi, con còn nói chi con,
Sống nhờ đất khách, thác chôn quê người!"
Vương bà nghe bấy nhiêu lời,
Tiếng oan đã muốn vạch trời kêu lên.
Vài tuần chưa cạn chén khuyên,
Mái ngoài nghỉ đã giục liền ruổi xe.
Xót con lòng nặng chề chề,
Trước yên ông đã nằn nì thấp cao.
xót thân yếu liễu thơ đào,
Rấp nhơ đến đỗi giấn vào tôi ngươi.
Từ đây góc bể bên trời,
Nắng mưa thui thủi quê người một thân.
Nghìn tầm nhờ bóng tùng quân,
Tuyết sương che chở cho thân cát đằng.
[Cạn] lời khách mới thưa rằng:
Buộc chân thôi cũng xích thằng nhiệm trao.
Mai sau dầu dến thế nào,
Kìa gương nhật nguyệt, nọ dao quỉ thần."
Đùng đùng gió giục mây tần,
Một xe trong cõi hồng trần như bay,
Trông vời gạt lệ phân tay,
Góc trời thăm thẳm, ngày ngày đăm đăm.
Nàng thì cõi khách xa xăm,
Bạc phau cầu giá, đen rầm ngàn mây.
Ngậm ngùi rủ bước rèm châu,
Cách lầu nghe có tiếng đâu hoạ vần.
Một chàng vừa trạc thanh xuân,
Hình dung chải chuốt, áo khăn dịu dàng.
Nghĩ rằng cũng mạch thư hương,
Hỏi ra mới biết rằng chàng Sở khanh.
Bóng nga thấp thoáng dưới mành.
Trông chàng, nàng cũng ra tình đeo đai.
Than ôi! Sắc nước hương trời,
Tiếc cho đâu bỗng lạc loài đến đây?
Giá đành trong nguyệt trên mây,
Hoa sao hoa khéo dã dày mấy hoa?
Nhớ gan riêng giận trời già,
Lòng này ai tỏ cho ai hỡi lòng!
Thuyền quyên ví biết anh hùng,
Ra tay tháo cũi sổ lồng như chơi!"
Song thu đã khép cánh ngoài,
Tai còn đồng vọng mấy lời sắt đanh.
Nghĩ người thôi lại nghĩ mình,
Cám lòng chua xót, lạt tình như vi.
Những là lần lữa nắng mưa,
Kiếp phong trần biết bao giờ là thôi?
Đánh liều nhắn một hai lời,
Nhờ tay tế độ vớt người trầm luân.
Mảnh tiên kể hết xa gần,
Nỗi nhà báo đáp, nỗi thân lạc loài.
Tan sương vừa rạng ngày mai,
Tiện hồng nàng mới nhắn lời gửi sang.
Trời tây lãng đãng bóng vàng,
Phục thư đã thấy tin chàng đến nơi.
Mở xem một bức tiên mai,
Rành rành tích việt có hai chữ đề.
Lấy trong ý tứ mà suy,
Ngày hai mươi mốt, tuất thì phải chăng?
Chim hôm thoi thót về rừng,
Giá trà mi đã ngậm trăng nửa mành.
Tường đông lay động bóng cành,
Đẩy song đã thấy Sở khanh lẻn vào.
Sượng sùng đánh dạn ra chào,
Lạy thôi nàng mới rỉ trao ân cần.
Rằng: "Tôi (*) bọt chút thân,
Lạc đàng mang lấy nợ nần yến anh.
Dám nhờ cốt nhục tử sinh,
Còn nhiều kết cỏ ngậm vành về sau!
Lặng ngồi tủm tỉm gật đầu:
Ta đây phải mượn ai đâu mà rằng!
Nàng đà biết đến ta chăng,
BỂ trầm luân lấp cho bằng mới thôi!
Nàng rằng: "Muôn sự ơn người,
Thế nào xin quyết một bài cho xong?"
Rằng: "Ta có ngựa truy phong,
Có tên dưới trướng vốn dòng kiện nhi.
Thừa cơ lẻn bước ra đi,
Ba mươi sáu chước, chước gì lại hơn?
Dù khi gió kép, mưa đơn,
Có ta đây cũng chẳng cơn cớ gì!"
Nghe lời, nàng đã sinh nghi.
Song đà quá đến quản gì được thân.
Cũng liều nhắm mắt đưa chân,
Mà xem con Tạo xoay vần đến đâu!
Cùng nhau lẻn bước dưới lầu,
Song song, ngựa trước ngựa sau một đoàn.
Đêm thu khắc lậu canh tàn,
Gió cây trút lá, trăng ngàn ngậm gương.
Lối mòn cỏ lợt [mùi/màu] sương,
Lòng quê đi một bước đường một đau.
Tiếng gà xao xác gáy mau,
Tiếng người đâu đã mé sau dậy dàng.
Nàng càng thổn thức gan vàng,
Sở Khanh đã rẽ dây cương lối nào!
Một mình khôn biết làm sao,
Dặm rừng bước thấp bước cao hãi hùng.
Hoá nhi thật có nỡ lòng,
Làm chi giày tía vò hồng lắm nau!
Một đoàn đổ đến trước sau,
Vuốt đâu dưới đất, cánh đâu trên trời?
Tú bà tốc thẳng đến ngay,
Hằm hằm áp điệu một hơi lại nhà.
Hưng hành chẳng hỏi, chẳng tra,
Đang tay vùi liễu, giập hoa tơi bời.
Thịt da ai cũng là người,
Lòng nào hồng rụng, thắm rời chẳng đau!
Hết lời thú phục, khẩn cầu,
Uốn lưng núi đổ, cất đầu máu sa.
Rằng: "Tôi chút phận đàn bà,"
Nước non lìa cửa, lìa nhà đến đây.
Bây giờ sống chết ở tay,
Thân này đã đến thế này thì thôi!
Nhưng tôi có sá chi tôi.
Phận tôi đành vậy, vốn người để đâu?
Thân lươn bao quản lấm đầu,
Xót lòng trinh bạch từ lâu đến giờ"
Được lời mụ mới tuỳ cơ,
Bắt người bảo lãnh làm tờ cung chiêu.
Bày vai có ả Mã Kiều,
Xót nàng, ra mới đánh liều chịu đoan.
Mụ càng kể nhặt, kể khoan,
Gạn gùng đến mực nồng nàn mới tha,
Vực nàng vào nghỉ trong nhà,
Mã Kiều lại hở ý ra dặn lời:
Thôi đà mắc lận thì thôi!
Đi đâu chẳng biết con người Sở Khanh?
Tự tình nổi tiếng lầu xanh,
Một tay chôn biết mấy cành phù dung!
Đà đao lập sẵn chước dùng,
Lạ gì một cốt, một đồng xưa nay!
Có ba trăm lạng trao tay,
Không dưng chi có người này, nọ kia!
Rồi ra trở mặt tức thì,
Bớt lời kêu chớ lây chi mà đời.
Nàng rằng: "Thề thốt nặng lời,
Có đâu mà lại là người hiểm sâu!
Còn đương suy trước nghĩ sau,
Mặt mo đã thấy ở đâu dẫn vào.
Sở Khanh lên tiếng rêu rao:
ĐỘ nghe nàng có con nào ở đây,
Phao cho quyến gió rủ mây,
Hãy xem có biết mặt này là ai?
Nàng rằng: "Thôi thế thì thôi!
Rằng không, thì cũng vâng lời rằng không."
Sở Khanh quát mắng đùng đùng,
Bước vào vừa rắp thị hùng ra tay.
Nàng rằng: "Trời nhé có hay!
Quyến anh, rủ yến, sự này tại ai?
Đem người dảy xuống giếng thơi.
Nói rồi, rồi lại ăn lời được ngay!
Còn tiên Tích Việt ở tay,
Rõ ràng mặt ấy, mặt này chứ ai?"
Lời ngay, đông mặt trong ngoài,
Kẻ chê bất nghĩa, người cười vô lương.
Phụ tình án đã rõ ràng,
Chờ xong nghỉ mới kiếm đường tháo lui.
Buồng riêng, riêng những sụt sùi,
Nghĩ thân mà lại ngậm ngùi cho thân:
Tiếc thay trong giá trắng ngần,
Đến phong trần, cũng phong trần như ai!
Tẻ vui cũng một kiếp người,
Hồng nhan phải giống ở đời mãi ru!
Kiếp xưa đã vụng đường tu,
Kiếp này chẳng kẻo đền bù mới xuôi!
Dẫu sao bình đã vỡ rời,
Lấy thân mà trả nợ đời cho xong!
Vừa tuần nguyệt rạng gương trong,
Tú bà ghé lại thong dong dặn dò:
Nghề chơi cũng lắm công phu,
Làng chơi ta phải biết cho đủ điều."
Nàng rằng: "mây gió dập dìu,
Liều thân thì cũng phải liều thế thôi!"
Mụ rằng: "Ai cũng như ai,
Người ta ai mất [tiền] hoài đến đây?
Ở trong còn lắm điều hay,
Nỗi đêm khép mở, nỗi ngày riêng chung.
Này con thuộc lấy làm lòng:
Vành ngoài bảy chữ, vành trong tám nghề.
Chơi cho liễu chán hoa chê,
Cho lăn lóc đá, cho mê mẩn đời.
Khi khoé yểu lúc nét ngài,
Khi ngâm ngợi nguyệt, khi cười răn hoa.
Đều là nghề nghiệp trong nhà,
Đủ ngần ấy nết mới là người soi.
Gót đầu vâng dạy mấy lời,
Dường chau nét nguyệt, dường phai vẻ hồng.
Những nghe nói đã thẹn thùng,
Nước đời lắm nỗi lạ lùng khắt khe!
Tủi mình cửa các phòng khuê,
Vỡ lòng, học lấy những nghề nghiệp hay!
Khéo là mặt dạn mày dày,
Kiếp người đã đến thế này thì thôi!
Thương thay thân phận lạc loài,
Dẫu sao cũng ở tay người biết sao?
Lầu xanh mới rủ trướng đào,
Càng treo giá ngọc, càng cao phẩm người.
Biết bao bướm lả ong lơi,
Cuộc say đầy tháng, trận cười trót đêm.
Dập dìu lá gió cành chim,
Sớm đưa Tống Ngọc, tối tìm Tràng Khanh.
Khi tỉnh rượu, lúc tàn canh,
Giật mình, mình lại thương mình xót xa.
Khi sao phong gấm rủ là,
Giờ sao tan tác như hoa giữa đường?
Mặt sao dày gió dạn sương,
Thân sao bướm chán ong tinh bấy thân?
mặc người mưa Sở, mây Tần,
Những mình, nào biết có xuân là gì?
Đòi phen gió tựa, hoa kề,
Nửa rèm mây ngỏ, bốn mùa trăng thâu.
Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu,
Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ!
Đòi phen nét vẽ câu thơ,
Cung cầm trong nguyệt, nước cờ dưới hoa
Vui là vui gượng kẻo là,
Ai tri âm đó mặn mà với ai?
Thờ ơ gió trúc mưa mai,
Ngẩn ngơ trăm nỗi, giùi mài một thân.
Ôm lòng đòi đoạn xa gần,
Chẳng vò mà rối, chẳng dần mà đau!
Nhớ ơn chín chữ cao sâu,
Một ngày một ngả bóng dâu tà tà.
Dặm ngàn nước thẳm, non xa,
Nghĩ đâu thân phận con ra thế này!
Sân hoè đôi chút thơ ngây,
Trân cam, ai kẻ đỡ thay một mình?
Nhớ lời nguyện ước ba sinh,
Xa xôi ai có biết tình chăng ai?
Khi về hỏi liễu Chương Đài,
Cành xuân đã bẻ cho người chuyên tay!
Tình sâu, mong trả nghĩa dày,
Hoa kia đã chắp cây này cho chưa?
Mối tình đòi đoạn vò tơ,
Giấc hương quan luống lần mơ canh dài.
Song sa vò võ phương trời,
Nay hoàng hôn đã lại mai hôn hoàng.
Lần lần thỏ bạc ác vàng,
Xót người trong hội đoạn tràng đòi cơn!
Đã cho lấy chữ hồng nhan,
Làm cho, cho hại, cho tàn, cho cân!
Đã đày vào kiếp phong trần,
Sao cho sỉ nhục một lần mới thôi!
Khách du bỗng có một người,
Kỳ Tâm họ Thúc, cũng dòng thư hương.
Vốn người huyện Tích, châu Thường,
Theo nghiêm đường mở ngôi hàng Lâm Truy.
Hoa khôi mộ tiếng Kiều nhi,
Thiếp hồng tìm đến hương khuê gửi vào.
Trướng tô giáp mặt hoa đào,
Vẻ nào chẳng mặn, nét nào chẳng ưa?
Hải đường mơn mởn cành tơ,
Ngày xuân càng gió, càng mưa, càng nồng!
Nguyệt hoa, hoa nguyệt, não nùng,
Đêm xuân ai dễ cầm lòng được chăng?
Lạ gì thanh khí lẽ hằng,
Một dây một buộc, ai giằng cho ra?
Sớm đào, tối mận, lân la,
Trước còn trăng gió, sau ra đá vàng.
Dịp đâu may mắn lạ dường!
Lại vừa gặp khoảng xuân đường lại quê.
Sinh càng một tỉnh mười mê,
Ngày xuân lắm lúc đi về với xuân.
Khi gió gác, khi trăng sân,
Bầu tiên rót rượu, câu thần nối thơ.
Khi hương sớm, khi mây trưa,
Bàn trà điểm nước, đường tơ hoạ đàn.
Miệt mài trong cuộc truy hoan,
Càng quen thuộc nết, càng dan díu tình.
Lạ cho cái sóng khuynh thành,
Làm cho đổ quán xiêu đình như chơi!
Thúc sinh quen nết bốc rời,
Trăm nghìn đổ một trận cười như không!
Mụ càng tô lục chuốt hồng,
Máu tham hễ thấy hơi đồng thì mê,
Dưới trăng quyên đã gọi hè,
Đầu tường lửa lựu lập loè đâm bông.
Buồng the phải buổi thong dong,
Thang lan rủ bức trướng hồng tẩm hoa.
Rõ màu trong ngọc trắng ngà,
Dày dày sẵn đúc một toà thiên nhiên!
Sinh càng tỏ nét càng khen,
TẢ tình tay thảo một thiên luật Đường.
Nàng càng: "Vâng biết lòng chàng,
Lời lời châu nguyệt hàng hàng gấm thêu.
Hay hèn, lẽ cũng nối điêu,
Nỗi quê nghĩ một hai điều ngang ngang.
Lòng còn gửi áng mây vàng,
Hoạ vần, xin hãy chịu chàng hôm nay".
Rằng: "Sao có lạ lùng thay!
Cành kia chẳng phải cội này mà ra?
Nàng càng tủi xót thu ba,
Đoạn trường lúc ấy giở mà buồn tênh:
Khác như hoa đã lìa cành,
Chàng như con bướm liệng vành mà chơi.
Chúa xuân đành đã có nơi,
Ngắn ngày, thôi chớ dài lời làm chi!
Sinh rằng: "Từ thuở tương tri,
Tấm riêng, riêng những nặng vì nước non.
Trăm năm tính cuộc vuông tròn,
Phải dò cho đến ngọn nguồn lạch sông."
Nàng rằng: "Muôn đội ơn lòng,
Chút e bên thú, bên tòng dễ đâu.
Bình khang nấn ná bấy lâu,
Yêu hoa, yêu được một màu điểm trang.
Rồi ra lở phấn phai hương,
Lòng kia giữ được thường thường là chăng?
Vả trong thềm quế, cung trăng,
Chủ trương đành đã chị thường ở trong.
Bấy giờ khăng khít dải đồng,
Thêm người, người cũng chia lòng riêng tây.
Vẻ chi chút phận bèo mây,
Làm cho bể ái khi đầy khi vơi.
Trăm điều ngang ngửa vì tôi,
Thân sau ai chịu tội trời ấy cho?
Như chàng có vững tay co,
Mười phần cũng đắp điếm cho một vài.
Thế trong dù lớn hơn ngoài,
Trước hàm sư tử gửi người đằng la.
Cúi đầu luồn xuống mái nhà,
Giấm chua lại tội bằng ba lửa nồng.
Ở trên còn có nhà thung,
Lòng trên trông xuống biết lòng có thương?
Sá chi liễu ngõ, hoa tường,
Lầu xanh, lại bỏ ra phường lầu xanh!
Lại càng dơ dáng dại hình,
Đành thân phận thiếp, nghĩ danh giá chàng.
Thương sao cho vẹn thì thương,
Tính sao cho trọn mọi đường thì vâng."
Sinh rằng: "Hay nói đè chừng,
Lòng đây, lòng đấy, chưa từng hay sao?
Đường dài chớ ngại Ngô, Lào,
Trăm điều hãy cứ trông vào một ta.
Đã gần chi có điều xa,
Đá vàng cũng quyết, phong ba cũng liều."
Cùng nhau căn vặn đến điều,
Chỉ non thề bể nặng gieo đến lời.
Nỉ non đêm ngắn tình dài,
Ngoài hiên thỏ đã non đoài ngậm gương.
Mượn điều trúc viện thừa lương.
Rước về hãy tạm giấu nàng một nơi.
Chiến, hoà sắp sẵn hai bài,
Cậy tay thầy thợ, mượn người dò la.
Bắn tin đến mặt Tú bà,
Thua cơ, mụ cũng cầu hoà, dám sao!
Rõ ràng của dẫn, tay trao,
Hoàn nguyên một thiếp, thân vào cửa công.
Công tư hai lẽ đều xong,
Gót tiên phút đã thoát vòng trần ai.
Một nhà sum họp trúc mai,
Càng sâu nghĩa bể, càng dài tình sông.
Hương càng đượm, lửa càng nồng;
Càng sôi vẻ ngọc, càng lồng màu sen.
Nửa năm hơi tiếng vừa quen,
Sân ngô cành biếc đã chen lá vàng.
Giậu thu mới nảy giò sương,
Gối yên đã thấy xuân đường đến nơi.
Phong lôi nổi trận bời bời,
Nặng lòng e ấp, tính bài phân chia.
Quyết nghe biện bạch một bề,
Dạy cho má phấn lại về lầu xanh!
Thấy lời nghiêm huấn rành rành,
Đánh liều Sinh mới lấy tình nài kêu.
Rằng: Con biết tội đã nhiều,
Dẫu rằng sấm sét, búa rìu cũng cam.
Trót vì tay đã nhúng chàm,
Dại rồi còn biết khôn làm sao đây?
Cùng nhau vả tiếng một ngày,
Ôm cầm, ai nỡ dứt dây cho đành!
Lượng trên quyết chẳng thương tình,
Bạc đen thôi có tiếc mình làm chi!
Thấy lời vàng đá tri tri,
Sốt gan, ông mới cáo tì cửa công.
Đất bằng nổi sóng đùng đùng,
Phủ đường sai lá phiếu hồng thôi tra.
Cùng nhau theo gót sai nha.
Song song vào trước sân hoa lạy quì.
Trông lên mặt sắt đen sì,
Lập nghiêm trước hãy ra uy nặng lời:
Gã kia dại nết chơi bời,
Mà con người thế là người đong đưa!
Tuồng chi hoa thải, hương thừa,
Mượn màu son phấn đánh lừa con đen!
Suy trong tình trạng nguyên đơn,
Bề nào, thì cũng chưa yên bề nào.
Phép công chiếu án luận vào,
Có hai đường ấy, muốn sao mặc mình:
Một là cứ phép gia hình,
Một là lại cứ lầu xanh phó về!
Nàng rằng: "Đã quyết một bề,
Nhện này vương lấy tơ kia mấy lần!
Đục trong thân cũng là thân,
Yếu thơ, vâng chịu trước sân lôi đình."
Dạy rằng: "Cứ phép gia hình!
Ba cây chập lại một cành mẫu đơn.
Phận đành chi dám kêu oan,
Đào hoen quẹn má, liễu tan tác mày.
Một sân lầm cát đã đầy,
Gương lờ nước thuỷ, mai gầy vóc sương.
Nghĩ tình chàng Thúc mà thương,
Nẻo xa trông thấy, lòng càng xót xa.
Khóc rằng: "Oan khốc vì ta,
Có nghe mình trước, chớ đà lụy sau.
Cạn lòng, sinh mới nghĩ sâu,
Để ai trăng tủi hoa sầu vì ai?
Phủ đường nghe thoảng vào tai,
Động lòng, lại gạn đến lời riêng tây.
Sụt sùi, chàng mới thưa ngay,
Đầu đuôi kể sự ngày ngày cầu thân:
Nàng đà tính hết xa gần.
Từ xưa nàng đã biết thân có rày!
Tại tôi xứng lấy một tay,
Để nàng cho đến nỗi này vì tôi."
Nghe lời nói, cũng thương lời,
Dẹp uy mới dạy mở bài giải vi.
Rằng: "Như hẳn có thế thì,
Trăng hoa song cũng thị phi biết điều!"
Sinh rằng: "Chút phận bọt bèo,
Theo đòi cũng vả ít nhiều bút nghiên."
Cười rằng: "Đã thế thì nên,
Mộc già hãy thử một thiên, trình nghề."
Nàng vâng cất bút tay đề,
Tiên hoa trình trước án phê, xem tường.
Khen rằng: "Giá lợt Thịnh Đường,
Tài này sắc ấy nghìn vàng chưa cân!
Thật là tài tử giai nhân,
Châu Trần, con có Châu Trần nào hơn!
Thôi đừng rước dữ, cưu hờn,
Làm chi lỡ nhịp cho đờn ngang cung.
Đã đưa đến trước cửa công,
Ngoài thì là lý, song trong là tình.
Dâu con trong đạo gia đình,
Thôi thì dẹp nỗi bất bình là xong!"
Kíp truyền sắm sửa lễ công,
Kiệu hoa cất gió, đuốc hồng ruổi sao.
Bày hàng cổ vũ xôn xao,
Song song đưa tới trướng đào sánh đôi.
Thương vì hạnh, trọng vì tài.
Thúc ông thôi cũng dẹp lời phong ba.
Huệ hương sực nức một nhà,
Từng cay đắng, lại mặn mà hơn xưa.
Mảng vui rượu sớm cờ trưa,
Đào đà phai thắm, sen vừa nảy xanh.
Trướng hồ vắng vẻ đêm thanh,
E tình nàng mới bày tình riêng chung:
Phận bồ từ vẹn chữ tòng,
Đổi thay nhạn cá đã cùng đầy niên.
Tin nhà ngày một vắng tin,
Mặn tình cát luỹ, lạt tình tao khang.
Nghĩ ra thật cũng nên dường,
Tăm hơi ai kẻ giữ giàng cho ta?
Trộm nghe kẻ lớn trong nhà,
Ở trong khuôn phép, nói ra mối giường.
E hay những dạ phi thường,
Dễ dò rốn bể, khôn lường đáy sông!
Mà ta suốt một năm ròng,
Thế nào cũng chẳng dấu xong được nào.
Bấy chầy chưa tỏ tiêu hao,
Hoặc là trong có làm sao chăng là?
Xin chàng liệu kíp lại nhà,
Trước là đẹp ý, sau ta biết tình.
Đêm ngày giữ mực dấu quanh,
Rày lần mai lữa như hình chưa thông!"
Nghe lời khuyên nhủ thong dong,
Định lòng Sinh mới quyết tình hồi trang.
Rạng ra gửi đến xuân đài,
Thúc ông cũng vội giục chàng ninh gia.
Tiễn đưa một chén quan hà,
Xuân đình thoắt đã dọn ra Cao đình.
Sông Tần một dải xanh xanh,
Loi thoi bờ liễu mấy cành Dương quan.
Cầm tay dài ngắn thở than,
Chia phôi ngừng chén, hợp tan nghẹn lời.
Nàng rằng: "Non nước xa khơi,
Sao cho trong ấm thì ngoài mới êm.
Dễ loà yếm thắm trôn kim,
Làm chi cho mắt bắt chim khó lòng.
Đôi ta chút nghĩa đèo bòng,
Đến nhà trước liệu nói sòng cho minh.
Dù khi mưa gió bất tình,
Lớn ra uy lớn, tôi đành phận tôi.
Hơn điều giấu ngược giấu xuôi,
Lại mang những việc tày trời đến sau.
Thương nhau xin nhớ lời nhau,
Năm chầy cũng chẳng đi đâu mà chầy!
Chén đưa nhớ bữa hôm nay,
Chén mừng xin đợi đêm này năm sau!"
Người lên ngựa, kẻ chia bào,
Rừng phong, thu đã nhuốm màu quan san.
Dặm hồng bụi cuốn chinh an,
Trông người đã khuất mấy ngàn dâu xanh.
Người về chiếc bóng năm canh,
Kẻ đi muôn dặm một mình xa xôi.
Vầng trăng ai xẻ làm đôi,
Nửa in gối chiếc, nửa soi dặm dài.
Kể chi những nỗi dọc đường.
Buồng trong, này nỗi chủ trương ở nhà.
Vốn dòng họ Hoạn danh gia,
Con quan Lại bộ tên là Hoạn thư.
Duyên Đằng thuận nẻo gió đưa,
Cùng chàng kết tóc xe tơ những ngày
Ở ăn thì nết cũng hay,
Nói điều dàm buộc thì tay cũng già.
Từ nghe vườn mới thêm hoa,
Miệng người đã lắm, tin nhà thì không.
Khen cho những miệng dông tiện,
Bướm ong lại đặt những lời nọ kia!
Thiếp dù bụng chẳng hay suy,
Đã dơ bụng nghĩ, lại bia miệng cười!"
Thấy lời thủng thỉnh như chơi,
Thuận lời chàng cũng nói xuôi đỡ đòn,
Những là cười phấn cợt son,
Đèn khuya chong bóng, trăng tròn sánh vai,
Non quê thuần hức bén mùi,
Giếng vàng đã khổn một vài lá ngô.
Chạnh niềm nhớ cảnh giang hồ,
Một niềm quan tái, mấy mùa gió trăng.
Tình riêng chưa dám rỉ răng,
Tiểu thư trước đã liệu chừng nhủ qua:
Cách năm mây bạc xa xa,
Lâm Truy cũng phải tính mà thần hôn."
Được lời như mở tấc son,
Vó câu thẳng ruổi nước non quê người.
Long lanh đáy nước in trời,
Thành xây khói biếc, non phơi bóng vàng.
Roi câu vừa gióng dặm dái,
Xe hương nàng đã thuận đường quy ninh,
Thưa nhà huyên hết mọi tình,
Nỗi chàng ở bạc, nỗi mình chịu đen.
Nghĩ rằng: "giận ghẻ hờn ghen,
Xấu chàng mà có ai khen chi mình!
Vậy nên ngảnh mặt làm thinh,
Mưu cao vốn đã rắp ranh những ngày,
Lâm Truy đường bộ tháng chầy,
Mà đường hải đạo sang ngay thì gần.
Dọn thuyền lựa mặt gia nhân,
Hãy đem dây thắm buộc chân nàng về.
Làm cho, cho mệt, cho mê,
Làm cho đau đớn, ê tòng cho coi!
Trước cho bõ ghét những người,
Sau cho để một tiếng cười về sau!"
Phu nhân khen chước rất mầu,
Chiều con, mới dạy mặc dầu ra tay.
Sửa sang buồm gió lèo mây,
Khuyển Ưng lại chọn một vài côn quang.
Dặn dò hết các mọi đường,
Thuận phong một lá vượt sang bến Tề.
Nàng từ chiếc bóng song the,
Đường kia nỗi nọ như chia mối sầu.
Bóng dâu đã xế ngang đầu,
Biết đâu ấm lạnh, biết đâu ngọt bùi.
Tóc thề đã chấm quanh vai,
Nào người non nước, nào người sắt son?
Thương càng nghĩ, nghĩ càng đau,
Dễ ai lấp thảm quạt sầu cho khuây.
Gần miền nghe có - -
Phi phù sát quỷ, cao tay thông huyền.
Trên tam bảo, - - - - -
Tìm đâu thì cũng biết tin rõ ràng.
Sắm sanh lễ vật rước sang,
Xin tìm cho thấy mặt nàng, hỏi han.
Đạo nhân phục trước tĩnh đàn.
Xuất thần giây phút chưa tàn nén hương
Trở về minh bạch nói tường:
Mặt nàng chẳng thấy, việc nàng đã tra.
Người này nặng kiếp oan gia,
Còn nhiều nợ lắm sao đà thoát cho!
Bột cung đang mắc nạn to,
Một năm nữa mới thăm dò được tin.
Hai bên giáp mặt chiền chiền,
Muốn nhận mà chẳng dám nhận lạ thay!"
Nghe lời nói lạ dường này,
Sự nàng đã thế, lời thầy dám tin.
Chẳng qua đồng cốt quàng xiên,
Người đâu mà lại thấy trên cõi trần?
Tiếc hoa những ngậm ngùi xuân,
Thân này dễ lại mấy lần gặp tiên!
Nước trôi hoa rụng đã yên,
Hay đâu địa ngục ở miền nhân gian!
Khuyển Ưng đã đắt mưu hảo
Vực nàng đưa xuống để an dưới thuyền.
Buồm cao lèo thẳng cánh xuyền,
Đè chừng huyện Tích băng miền vượt sang.
Giã đò, lên trước sảnh đường,
Khuyển Ưng hai đứa nộp nàng dâng công.
Vực nàng tạm xuống môn phòng,
Hãy còn thiêm thiếp giấc nồng chưa phai.
Hoàng lương nghe tỉnh hồn mai,
Cửa nhà đâu mất, lâu đài nào đây?
Bàng hoàng dở tỉnh, dở say,
Sảnh đường mảng tiếng đòi ngay lên hầu.
Ả hoàn trên dưới giục mau,
[Hãi] hùng nàng mới theo sau một người.
Nhìn trông toà rộng dãy dài.
Thiên quan chủng tể có bài treo lên.
Ban ngày sáp thắp hai bên.
Trên giường thất bảo, ngồi trên một bà.
Gạn gùng ngọn hỏi ngành tra,
Sự mình nàng đã cứ mà gửi thân.
Bất tình nổi trận mây mưa.
Việc nàng những giống bơ thờ quen thân.
Con này chẳng phải thiện nhân,
Chẳng màu đạo chúa thì quân lộn chồng.
Ra tuồng mèo mả gà đồng,
Ra tuồng lúng túng chẳng xong bề nào.
Đã đem mình bán cửa tao,
Lại còn khủng khỉnh làm cao thế này!
Nào là gia pháp nọ bay!
Hãy cho ba chục biết tay một lần!
Ả hoàn trên dưới dạ rân,
Dẫu rằng trăm miệng khôn phân lẽ nào!
Trúc côn ra sức đập vào,
Thịt nào chẳng nát, gan nào chẳng kinh!
Xót thay đào lý một cành,
Một phen mưa gió, tan tành một phen!
Hoa nô truyền dạy đổi tên,
Phòng đào dạy ghép vào phiên thị tỳ.
Ra vào theo lũ thanh y,
Dãi đèn mây rối da chì quản bao!
Quản gia có một mụ nào,
Thấy người thấy nết, ra vào mà thương.
Khi chè chén, khi thuốc thang,
Đem lời phương tiện, mở đường hiếu sinh.
Dạy rằng: "May rủi đã đành,
Liễu bồ mình giữ lấy mình cho hay.
Cũng là oan nghiệp chi đây,
Sa cơ mới đến thế này, chẳng dưng.
Ở đây tai vách mạch rừng.
Thấy ai người cũ cũng đừng nhìn chi.
Kẻo khi sấm sét bất khi,
Con ong cái kiến kêu gì được oan!"
Nàng càng giọt ngọc như chan,
Nỗi lòng no những bàn hoàn niềm tây.
Phong trần kiếp đã chịu đầy,
Lầm than lại có thứ này bằng hai!
Làm sao bạc chẳng vừa thôi,
Khăng khăng buộc mãi lấy người hồng nhan!
Đã đành túc trái tiền oan,
Cũng liều ngọc nát hoa tàn mà chi!
Những là nương náu qua thì,
Tiểu thư phải buổi mới về ninh gia,
Mẹ con trò chuyện lân la,
Phu nhân mới gọi nàng ra dạy lời:
Tiểu thư dưới trướng thiếu người,
Cho về bên ấy theo đòi lầu trang."
Lĩnh lời nàng mới theo sang,
Biết đâu địa ngục thiên đàng là đâu!
Sớm khuya khăn mặt, lược đầu,
Phận con hầu giữ con hầu dám sai.
Phải đêm êm ả chiều trời,
Trúc tơ hỏi đến nghề chơi mọi ngày.
Lĩnh lời nàng mới giở dây,
Nỉ non thánh thót dễ say lòng người!
Tiểu thư xem cũng thương tài,
Khuôn uy dường cũng bớt vài bốn phân.
Cửa người, đày đoạ chút thân,
Sớm năn nỉ bóng, đêm ngơ hận lòng.
Lâm Truy chút nghĩa đèo bòng,
Nước non để chữ tương phùng kiếp sau!
Bốn phương mây trắng một màu,
Trông vời cố quốc biết đâu là nhà.
Lần lần tháng [trọn] ngày qua,
Nỗi gần nào biết đường xa thế này?
Lâm Truy từ thuở uyên bay,
Phòng không thương kẻ tháng ngày chiếc thân.
Mày xanh trăng mới in ngần,
Phấn thừa hương cũ bội phần xót xa!
Sen tàn, mai lại nở ra,
Sầu dài ngày ngắn đông đà sang xuân.
Tìm đâu cho thấy cố nhân.
Lấy câu vận mệnh khuây dần nhớ thương.
Chạnh niềm nhớ cảnh gia hương,
Nhớ quê, chàng lại tìm đường thăm quê.
Tiểu thư đón cửa giã giề,
Hàn huyên vừa cạn mọi bề gần xa.
Nhà hương cao cuốn bức là,
Buồng trong truyền gọi nàng ra lạy mừng.
Bước ra một bước một dừng,
Trông xa, nàng đã tỏ chừng nẻo xa:
Phải rằng nắng quáng đèn loà.
Rõ ràng ngồi đó, chẳng là Thúc sinh?
Bây giờ tình mới rõ tình,
Thôi thôi đã mắc vào vành chẳng sai!
Chước đâu có chước lạ đời!
Người đâu mà lại có người tinh ma!
Rõ ràng thật lứa đôi ta,
Làm ra con ở, chúa nhà đôi nơi!
Bề ngoài thơn thớt nói cười,
Mà trong nham hiểm chết người không dao.
Bây giờ đất thấp trời cao,
Ăn làm sao, nói làm sao bây giờ?"
Càng trông mặt, càng ngẩn ngơ,
Ruột tằm đòi đoạn như tơ rối bời,
Sợ uy, dám chẳng vâng lời,
Cúi đầu nép xuống sân mai một chiều.
Sinh đà phách lạc hồn xiêu:
Thương ôi! Chẳng phải nàng Kiều ở đây?
Nhân làm sao đến thế này?
Thôi thôi, ta đã mắc tay ai rồi!"
Sợ quen dám hở ra lời,
Khôn ngăn giọt ngọc sụt sùi nhỏ sa.
Tiểu thư trông mặt hỏi tra:
Mới về có việc chi mà động dong?"
Sinh rằng: "Hiếu phục vừa xong,
Suy lòng trắc [khởi/dĩ] đau lòng chung thiên.
Khen rằng: "Hiếu tử đã nên!
Tẩy trần mượn chén giải phiền đêm thu."
Vợ chồng chén tạc chén thù,
Bắt nàng đứng chực trì hồ hai nơi.
Bắt khoan bắt nhặt đến lời,
Bắt quì tận mặt, bắt mời tận tay.
Sinh càng như dại như ngây,
Giọt dài giọt ngắn, chén đầy chén vơi.
[Dựng] đi, chợt nói chợt cười,
Cáo say, chàng đã đạm bài lảng ra.
Tiểu thư vội thét: "Con Hoa!
Khuyên chàng chẳng cạn thì ta có đòn!"
Sinh càng nát ruột tan hồn.
Chén mời phải ngậm bồ hòn ráo ngay!
Tiểu thư cười nói tỉnh say,
Chưa xong cuộc rượu lại bày trò chơi.
Rằng: "Hoa nô đủ mọi tài,
Bản đàn thử dạo một bài chàng nghe!"
Nàng đà tán hoán tê mê,
Vâng lời ra trước bình the vặn đàn:
Bốn dây như khóc như than,
Khiến người trên tiệc cũng tan nát lòng!
Cùng trong một tiếng tơ đồng,
Người ngoài cười nụ, người trong khóc thầm!
Giọt châu lã chã khôn cầm,
Cúi đầu chàng những gạt thầm giọt sương.
Tiểu thư lại nẹt lấy nàng:
Cuộc vui gảy khúc đoạn tràng ấy chi!
Sao chẳng biết ý tứ gì?
Cho chàng buồn bã tội thì tại ngươi!"
Sinh càng thảm thiết bồi hồi,
Vội vàng gượng nói, gượng cười cho qua.
Giọt rồng canh đã điểm ba,
Tiểu thư nhìn mặt dường đà can tâm.
Lòng riêng khấp khởi mừng thầm:
Vui này đã bõ đau ngầm xưa nay!
Sinh thì gan héo ruột đầy,
Nỗi lòng càng nghĩ càng cay đắng lòng.
Người vào chung gối loan phòng,
Nàng ra tựa bóng đèn chong canh dài.
Nữa khi giông tố phũ phàng,
Thiệt riêng đấy, cũng lại càng cực đây.
Liệu mà cao chạy xa bay,
Ái ân ta có ngần này mà thôi!
Bây giờ kẻ ngược người xuôi,
Biết bao giờ lại nối lời nước non?
Dẫu rằng sông cạn đá mòn,
Con tằm đến chết cũng còn kéo tơ."
Cùng nhau kể lể sau xưa,
Nói rồi lại nói, lời chưa hết lời.
Mặt trông tay chẳng nỡ rời,
Hoa tì đã động tiếng người nẻo xa.
Nhận ngừng nói [tủi] đứng ra,
Tiểu thư đâu đã lánh hoa bước vào.
Cười cười nói nói ngọt ngào,
Hỏi: "Chàng mới ở chốn nào lại chơi?"
Dối quanh sinh mới liệu lời:
Tìm hoa quá bước, xem người viết kinh.
Khen rằng: "Bút pháp đã tinh,
So vào với thiếp hương đình nào thua!
Tiếc thay lưu lạc giang hồ,
Nghìn vàng thực cũng nên mua lấy tài!
Thuyền trà cạn nước hồng mai,
Thong dong nối gót thư trai cùng về.
Nàng càng e lệ ủ ê,
Rỉ tai hỏi lại hoa tì trước sau.
Hoa rằng: "Bà đến bấy lâu,
Dón chân đứng núp độ đâu nữa giờ.
Rành rành kẽ tóc chân tơ,
Mấy lời nghe hết, đã dư tỏ tường:
Bao nhiêu đoạn khổ tình thương.
Nỗi ông vật vã nỗi nàng thở than.
Ngăn tôi đứng lại một bên,
Chán tai rồi mới bước lên trên lầu."
Nghe thôi, kinh hãi xiết đâu:
Đàn bà thể ấy, thấy âu một người!
Ấy mới gan, ấy mới tài,
Nghĩ càng thêm nỗi đắng cay rụng rời!
Người đâu sâu sắc nước đời,
Mà chàng Thúc phải ra người bó tay!
Thực tang, bắt được dường này,
Máu ghen ai cũng chau mày cắn răng.
Thế mà im chẳng đãi đằng,
Chào mời vui vẻ, nói năng dịu dàng!
Giận dầu ra dạ thế thường,
Cười dầu mới thực khôn lường hiểm sâu.
Thân ta, ta phải lo âu,
Miệng hùm nọc rắn ở đâu chốn này!
Ví chăng chắp cánh cao bay,
Trèo cây lâu cũng có ngày bẻ hoa!
Phận bèo bao quản nước sa,
Lênh đênh đâu nữa cũng là lênh đênh.
Chỉn e quê quán một mình,
Tay không chưa dễ tìm vành ấm no!"
Nghĩ đi, nghĩ lại quanh co.
Phật tiền sẵn có mọi đồ kim ngân.
Bên mình giắt để hộ thân,
Lần nghe canh đã một phần trống ba.
Cất mình qua ngọn tường hoa,
Lần đường theo bóng trăng tà về tây.
Mịt mù dặm cát đồi cây,
Tiếng gà điếm cỏ, dấu giày cầu sương.
Canh khuya thân gái dặm trường.
Phần e đường sá, phần thương dãi dầu.
Trời đông vừa rạng ngàn dâu,
Bơ vơ nào đã biết đâu là nhà!
Chùa đâu trông thấy nẻo xa,
Rành rành Chiêu ẩn am ba chữ bài.
Xăm xăm gõ mé cửa ngoài,
Trụ trì nghe tiếng rước mời vào trong.
Thấy âu ăn mặc nâu sồng,
Giác Duyên sư trưởng lành lòng liền thương.
Gạn gùng ngành ngọn cho tường,
Lạ lùng, nàng hãy tìm đường nói quanh:
Tiểu thiền quê ở Bắc kinh,
Qui sư, qui Phật, tu hành bấy lâu.
Bản sư rồi cũng đến sau,
Dạy đưa pháp bảo sang hầu sư huynh."
Rày vâng diện hiến rành rành,
Chuông vàng, khánh bạc bên mình giở ra.
Xem qua sư mới dạy qua:
Phải ni Hằng Thuỷ là ta hậu tình.
Chỉn e đường sá một mình,
Ở đây chờ đợi sư huynh ít ngày."
Gửi thân được trốn am mây,
Thái dưa đắp đổi, tháng ngày thong dong,
Kệ kinh câu cũ thuộc lòng,
Hương đèn việc cũ, trai phòng quen tay.
Sớm khuya ra mái, phướn mây,
Ngọn đèn khêu nguyệt, tiếng chày nặng sương.
Thấy nàng thông tuệ khác thường,
Sư càng nể mặt, nàng càng vững chân.
Cửa thiền vừa đã cuối xuân,
Bóng hoa đầy đất, vẻ ngân ngang trời.
Gió quang mây tạnh thảnh thơi,
Có người đàn việt lên chơi cửa già.
Giở đồ chuông khánh xem qua,
Khen rằng: "Khéo giống của nhà Hoạn nương!"
Giác Duyên thực ý lo lường,
Đêm thanh mới hỏi lại nàng trước sau.
Nghĩ rằng khôn nỗi giấu mầu,
Sự mình, nàng mới gót đầu bày ngay:
Bây giờ, sự đã dường này,
Phận hèn, dù rủi dù may tại người."
Giác Duyên nghe nói rụng rời.
Nửa thương, nửa sợ bồi hồi chẳng xong.
Rỉ nghe nàng mới giãi lòng:
Ở đây cửa Phật là không hẹp gì;
E chăng những sự bất kỳ,
Để nàng cho đến thế này cũng thương!
Lánh xa trước liệu tìm đường,
Ngồi chờ nước đến nên dường còn quê."
Có nhà nàng Bạc bên kia,
Am mây quen lối đi về dầu hương,
Nhắn sang dặn hỏi mọi đường,
Dọn nhà hãy tạm cho nàng chứa chân,
Những mừng được chốn an thân,
Vội vàng nào kịp tính gần, tính xa.
Nào ngờ cũng tổ bợm già,
Bạc bà học với Tú bà đồng môn!
Thấy nàng lạt phấn sạm son,
Mừng thầm được buổi bán buôn có lời.
Hư không đặt bỏ nên lời,
Nàng đà lớn sợ, rụng rời lắm phen.
Mụ càng xua đuổi cho liền,
Lấy lời hung hiểm, ép duyên Châu Trần.
Rằng: "Nàng muôn dặm một thân,
Lại mang lấy tiếng dữ gần, lành xa.
Hại oan gia, của phá nhà,
Còn ai dám chứa vào nhà nữa đây!
Kíp toan kiếm chốn xe dây,
Không dưng chưa dễ mà bay đường trời!
Nơi gần thì chẳng tiện nơi,
Nơi xa được chẳng có người nào xa.
Này chàng Bạc Hạnh cháu nhà.
Cùng trong thân thích ruột rà chẳng ai.
Cửa nhà buôn bán Châu Thai,
Thật thà có một, đơn sai chẳng ngờ.
Thế nào nàng cũng phải nghe.
Thành thân rồi sẽ liệu về châu Thai.
Bấy nay ai lại biết ai,
Dầu lòng bể rộng sông dài thênh thênh,
Nàng dù chẳng quyết thuận tình.
Trái mình nẻo trước, luỵ mình đến sau."
Nàng càng mặt ủ mày chau,
Càng nghe mụ nói càng đau như dần.
Nghĩ mình túng đất sẩy chân,
Thế cùng, nàng mới xa gần thở than.
Thiếp như con én lạc đàn,
Phải cung, rày đã sợ làn mây cong!
Cùng đường dù tính chữ tòng,
Biết người, biết mặt, biết lòng làm sao?
Nữa khi muôn một thế nào,
Bán hùm buôn hổ chắc vào lưng đâu?
Dù ai lòng có sở cầu,
Tâm minh, xin quyết với nhau một lời.
Chứng minh có đất, có trời,
Bấy giờ vượt bể ra khơi quản gì?"
Được lời mụ mới ra đi,
Mách tin họ Bạc tức thì sắm sanh.
Một nhà dọn dẹp linh đình,
Quét sân, đặt trác, rửa bình, thắp hương
Bạc sinh quì xuống vội vàng,
Quá lời xin hết thành hoàng, sĩ công.
Trước sân, lòng đã giãi lòng,
Trong màn làm lễ tơ hồng kết duyên.
Thành thân mới rước xuống thuyền,
Thuận buồm một lá, xuôi miền Châu Thai.
Thuyền vừa đỗ bến thảnh thơi,
Bạc sinh xuống trước tìm nơi hỏi ngày.
Cũng nhà hàng viện xưa nay,
Cũng phường bán thịt, cũng tay buôn người.
Xem người định giá vừa rồi,
Mối hàng một, đã ra mười thì buông.
Mướn người thuê kiệu rước nàng,
Bạc đem mặt Bạc kiếm đường cho xa!
Kiệu hoa đặt trước thềm hoa,
Bên trong thấy một mụ ra vội vàng,
Đưa nàng vào lạy gia đường,
Cũng thần mày trắng, cũng phường lầu xanh!
Thoạt trông nàng đã biết tình,
Chim lồng khôn lẽ cất mình bay cao.
Chém cha cái số hoa đào,
Gỡ ra rồi lại buộc vào như chơi!
Nghĩ đời mà ngán cho đời,
Tài tình chi lắm cho trời đất ghen!
Tiếc thay nước đã đánh phèn,
Mà cho bùn lại vẩn lên mấy lần!
Hồng quân với khách hồng quần,
Đã xoay đến thế còn hờn chưa tha.
Lỡ từ lạc bước, bước ra,
Cái thân liệu những từ nhà liệu đi.
Phòng riêng, sửa chốn thanh nhàn,
Đặt giường thất bảo, vây màn bát tiên.
Trai anh hùng, gái thuyền quyên,
Phỉ nguyền sánh phượng, đẹp duyên cưỡi rồng.
Nửa năm hương lửa đang nồng,
Trượng phu thoắt đã động lòng bốn phương.
Trông vời trời bể mênh mang,
Thanh gươm, yên ngựa lên đàng thẳng dong.
Nàng rằng: "Phận gái chữ tòng,
Chàng đi thiếp cũng quyết lòng xin đi."
Từ rằng: "Tâm phúc tương tri,
Sao chưa thoát khỏi nữ nhi thường tình?
Bao giờ mười vạn tinh binh,
Tiếng chiêng dậy đất, bóng tinh rợp đường;
Làm cho rõ mặt phi thường,
Bấy giờ ta sẽ rước nàng nghi gia.
Bằng nay bốn bể không nhà,
Theo càng thêm bạn biết là đi đâu?
Đành lòng chờ đó ít lâu,
Chầy chăng là một năm sau vội gì?"
Quyết lời dứt áo ra đi,
Gió mây bằng đã đến kỳ dặm khơi.
Nàng thì chiếc bóng song mai,
Đêm thâu đằng đẵng ngày cài then mây.
Sân rêu chẳng vẽ dấu đầy,
Cỏ cao hơn thước, liễu gầy vài phân.
Đoái thương muôn dặm tử phần,
Hồn quê theo ngọn mây Tần xa xa.
Xót thay huyên cỗi xuân già,
Tấm lòng thương nhớ biết là có nguôi?
Chốc là mười mấy năm trời,
Còn ra khi đã da mồi tóc sương.
Tiếc thay chút nghĩa cũ càng,
Dầu lìa tơ ý còn vương tơ lòng.
Duyên em dù nối tơ hồng,
May ra khi đã tay bồng tay mang.
Tấc lòng cố quốc tha hương.
Đường kia nỗi nọ ngổn ngang bời bời.
Cánh hồng bay bổng tuyệt vời,
Đã mòn con mắt phương trời đăm đăm.
Đêm ngày luống những âm thầm,
Lửa binh đâu đã ầm ầm một phương!
Ngất trời sát khí mơ màng,
Đầy sông kình ngạc, chật đường giáp binh.
Người quen kẻ thuộc chung quanh,
RỦ nàng hãy tạm lánh mình một nơi.
Nàng rằng: "Trước đã hẹn lời,
Dẫu trong nguy hiểm dám rời ước xưa!"
Còn đang dùng dắng ngẩn ngơ,
Mái ngoài đã thấy bóng cờ tiếng la.
Giáp binh kéo đến quanh nhà,
Đồng thanh cùng gửi: "Nào là phu nhân?"
Hai bên mười vị tướng quân,
Đặt gươm, cởi giáp trước sân khấu đầu.
Cung nga thể nữ nối sau,
Rằng: "Vâng lệnh chỉ rước chầu vu qui."
Sẵn sàng phượng liễn loan nghi,
Hoa bay chấp chới, hà y rỡ ràng.
Dựng cờ, nổi trống lên đàng,
Trúc tơ nối trước, đào vàng cất sau.
Hoả bài tiền lộ ruổi mau,
Nam đình nghe động trống chầu đại doanh.
Kéo cờ luỹ, phát súng thành,
Từ công ra ngựa thân nghênh cửa ngoài:
Rỡ mình lạ vẻ cân đai,
Hãy còn cằm én mày ngài như xưa.
Cười rằng: "Cá nước duyên ưa,
Nhớ lời nói những bao giờ hay không?
Anh hùng mới biết anh hùng,
Rày xem [phỏng] đã cam lòng ấy chưa!
Nàng rằng: "Chút phận ngây thơ,
Cũng may dây cát được nhờ bóng cây!
Đến bây giờ mới thấy nhau,
Mà lòng đã chắc những ngày một hai."
Cùng nhau trông mặt cả cười,
Dan tay về chốn trướng mai tự tình.
Tiệc bày thưởng tướng khao quân,
Om thòm trống trận, rập rình nhạc quân.
Vinh hoa bõ lúc phong trần,
Chữ tình ngày lại thêm xuân một ngày.
Trong quân có lúc vui vầy,
Thong dong mới kể sự ngày hàn vi:
Khi Thương Tích, khi Lâm Truy,
Nơi thì lừa đảo, nơi thì xót thương.
Tấm thân rày đã nhẹ nhàng,
Chút còn ân ái đôi đường chưa xong."
Từ công nghe nói thuỷ chung,
Bất bình nổi trận đùng đùng sấm vang.
Nghiêm quân, tuyển tướng sẵn sàng
Dưới cờ một lệnh vội vàng ruổi sao.
Ba quân chỉ ngọn cờ đào,
Đạo ra thương Tích, đạo vào Lâm Truy.
Mấy người phụ bạc xưa kia.
Chiếu danh tầm chọn bắt về hỏi tra.
Lại sai lệnh tiễn truyền qua,
Giữ giàng họ Thúc một nhà cho yên.
Mụ hoạn thư, vãi Giác Duyên,
Cũng sai lệnh tiễn đem tin rước mời.
Thệ sư kể hết mọi lời,
Lòng lòng cũng giận, người người chấp uy,
Đạo trời báo phục chỉn ghê,
Khéo thay một mẻ tóm về đầy nơi.
Quân trung gươm lớn giáo dài.
Vệ trong thị lập, cơ ngoài song phi,
Sẵn sàng tề chỉnh uy nghi,
Bác đồng chật đất, tinh kỳ rợp sân.
Trướng hùm mở giữa trung quân,
Từ công sánh với phu nhân cùng ngồi.
Tiên nghiêm trống chửa dứt hồi
Điểm danh trước dẫn chực ngoài cửa viên.
Từ rằng: "Ân oán hai bên,
Mặc nàng xử quyết, báo đền cho minh."
Nàng rằng: "Nhờ cậy uy linh,
Hãy xin báo đáp ân tình cho phu.
Báo ân rồi sẽ trả thù.
Từ rằng: "Việc ấy để cho mặc nàng."
Cho gươm mời đến Thúc lang,
Mặt như chàm đổ, mình dường [giẽ/dế] run.
Nàng rằng: "Nghĩa trọng nghìn non,
Lâm Truy người cũ, chàng còn nhớ không?
Sâm Thương chẳng vẹn chữ tòng,
Tại ai, há dám phụ lòng cố nhân?
Gấm trăm cuốn, bạc nghìn cân,
Tạ lòng dễ xứng báo ân gọi là.
EM chàng quỷ quái tinh ma,
Phen này kẻ cắp bà già gặp nhau!
Kiến bò miệng chén chưa lâu,
Mưu sâu cũng trả nghĩa sâu cho vừa!"
Thúc sinh trông mặt bấy giờ,
Mồ hôi chàng đã như mưa ướt dầm.
Lòng riêng mừng sợ khôn cầm,
Sợ thay mà lại mừng thầm cho ai!
Mụ già, sư trưởng thứ hai,
Thoắt đưa đến trước, vội mời lên trên.
Dắt tay mở mặt cho nhìn:
Hoa kia nô với Trạc Tuyền cũng tôi!
Nhớ khi lỡ bước sẩy vời,
Non vàng chưa dễ đền bồi tấm thương.
Nghìn vàng gọi chút lễ thường.
Mà lòng Phiếu mẫu mấy vàng cho cân!"
Hai người trông mặt tần ngần,
Nửa phần khiếp sợ, nửa phần mừng vui.
Nàng rằng: "Xin hãy rốn ngồi,
Xem cho rõ mặt, biết tôi báo thù!"
Kíp truyền chư tướng hiến phù.
Lại đem các tích phạm đồ hậu tra.
Dưới cờ, gươm tuốt hộp ra,
Chính danh thủ phạm tên là Hoạn thư!
Thoắt trông, nàng đã chào thưa:
Tiểu thư cũng có bây giờ đến nơi!
Đàn bà dễ có mấy tay,
Đời xưa mấy mặt, đời này mấy gan!
Dễ dàng là thói hồng nhan,
Càng cay nghiệt lắm, càng oan trái nhiều!"
Hoạn Thư hồn lạc phách xiêu,
Khấu đầu dưới trướng giở điều kêu ca.
Rằng: "Tôi chút dạ đàn bà,
Ghen tuông thì cũng người ta thường tình.
Nghĩ cho khi gác viết kinh,
Với khi khỏi cửa dứt tình chẳng theo.
Lòng riêng, riêng cũng kính yêu,
Chồng chung chưa dễ ai chiều cho ai!
Trót lòng gây việc chông gai,
Còn nhờ lượng bể thương bài nào chăng!"
Khen cho: "Thật đã nên rằng,
Khôn ngoan đến mực, nói năng phải lời,
Tha ra thì cũng may đời,
Làm ra thì cũng ra người nhỏ nhen.
Đã lòng tri quá thời nên!"
Truyền quân lệnh xuống trướng tiền tha ngay.
Tạ lòng, lạy trước sân mây,
Cửa hiên lại dắt một dây dẫn vào.
Nàng rằng: "Lồng lộng trời cao.
Hại nhân, nhân hại, sự nào tại ta?
Trước là Bạc Hạnh, Bạc bà,
Bên là Ưng, Khuyển, bên là Sở Khanh;
Tú bà với Mã Giám sinh,
Các tên tội ấy [đăng/đáng] tình còn sao?
Lệnh quân truyền xuống nội đao,
Thề sao thì lại cứ sao gia hình.
Máu rơi thịt nát tan tành,
Ai ai trông thấy hồn kinh phách rời!
Cho hay muôn sự tại trời,
Phụ người chẳng bỏ khi người phụ ta!
Mấy người bạc ác tinh ma,
Mình làm mình chịu, kêu mà ai thương!
Ba quân đông mặt pháp trường.
Thanh thiên bạch nhật rõ ràng cho coi.
Việc nàng báo phục vừa rồi,
Giác Duyên vội vã gởi lời từ qui.
Nàng rằng: "Thiên tải nhất thì,
Cố nhân đã dễ mấy khi bàn hoàn.
Rồi đây bèo hợp mê tan,
Biết đâu hạc nội, mây ngàn là đâu?"
Sư rằng: "Cũng chẳng mấy lâu,
Trong năm năm lại gặp nhau đó mà.
Nhớ ngày hành cước phương xa,
Báo sư Tam Hợp vốn là tiên tri.
Bảo cho hội hợp chi kỳ,
Năm nay là một, nữa thì năm năm.
Mới hay tiền định chẳng lầm,
Đã tin điều trước, ắt nhằm điều sau.
Còn nhiều ân ái với nhau,
Cơ duyên nào đã hết đâu vội gì?"
Nàng rằng: "Tiền định tiên tri,
Lời sư đã dạy ắt thì chẳng sai.
Hoạ bao giờ có gặp người,
Vì tôi cậy hỏi một lời chung thân."
Giác Duyên vâng dặn ân cần,
Tạ từ thoắt đã dời tuy cõi ngoài.
Nàng rằng ân oán rạch ròi,
Bể oan dường đã vơi vơi cạnh lòng.
Tạ ân lạy trước Từ công:
[Chút] thân bồ liễu mà mong có rày!
Trộm nhờ sấm sét ra tay,
Tấc riêng như cất [gánh] đầy đổ đi!
Nét xương ghi dạ xiết chi,
Dễ đem gan [ốc/óc] đền nghì trời xanh!
Từ rằng: "Quốc sĩ xưa nay,
Chọn người tri kỷ một ngày được chăng?
Anh hùng tiếng đã gọi rằng,
Giữa đường dẫu thấy bất bằng mà tha!
Huống chi việc cũng việc nhà,
Lọ là thâm tạ mới là tri ân.
Xót nàng còn chút song thân,
Bấy nay kẻ Việt, người Tần cách xa.
Sao cho muôn dặm một nhà,
Cho người thấy mặt là ta cam lòng."
Vội truyền sửa tiệc quân trung,
Muôn binh nghìn tướng hội đồng tẩy oan.
Thừa cơ trúc chẻ khối tan,
Binh uy nhật ấy sấm ran trong ngoài.
Triều đình riêng một góc trời
Gồm hai văn võ, rạch đôi sơn hà.
Đòi cơn gió quét mưa sa,
Huyện thành đạp đổ năm toà cõi Nam.
Phong trần mài một lưỡi gươm,
Những loài da áo, túi cơm sá gì!
Nghênh ngang một cõi biên thuỳ,
Thiếu gì cô quả, thiếu gì bá vương!
Trước cờ ai dám tranh cường,
Năm năm hùng cứ một phương hải tần.
Có quan Tổng đốc trọng thần,
Là Hồ Tôn Hiến, kinh luân gồm tài.
Dẩy xe vâng chỉ đặc sai,
Tiện nghi bát tiễu, việc ngoài đổng nhung.
Biết Từ là đấng anh hùng,
Biết nàng cũng dự quân trung luận bàn.
Đóng quân làm chước chiêu an,
Ngọc vàng gấm vóc sai quan thuyết hàng.
Lại riêng một lễ với nàng,
Hai tên thể nữ, ngọc vàng nghìn cân.
Tin vào gửi trước quân trung,
Từ công riêng hãy mười phân hồ đồ.
Một tay gây dựng cơ đồ,
Bấy lâu bể Sở, sông Ngô tung hoành!
Bó thân về với triều đình,
Hàng thần lơ láo, phận mình ra đâu?
Áo xiêm buộc trói lấy nhau,
Vào luồn ra cúi công hầu mà chi?
Sao bằng riêng một biên thuỳ,
Sức này đã dễ làm gì được nhau?
Chọc trời, quấy nước mặc dầu,
Dọc ngang nào biết trên đầu có ai?
Nàng thì thật dạ tin người,
Cũng nhiều, nói ngọt nghe lời dễ xiêu.
Nghĩ mình mặt nước cánh bèo,
Đã nhiều lưu lạc lại nhiều gian truân.
Bằng nay chịu tiếng vương thần.
Thênh thênh đường cái thanh vân hẹp gì!
Công tư vẹn cả hai bề,
Dần dà rồi sẽ liệu về cố vũ.
Cũng ngôi mệnh phụ đường đường,
Nở nang mày mặt, rỡ ràng mẹ cha.
Trên vì nước, dưới vì nhà,
Một là đắc hiếu, hai là đắc trung.
Chẳng hơn chiếc bách giữa dòng,
E dè sóng gió, hãi hùng cỏ hoa.
Nhân khi bàn bạc gần xa,
Thừa cơ, nàng mới bàn ra nói vào.
Rằng: "Trong Thánh đế dồi dào,
Tưới ra đã khắp, thấm vào đã sâu.
Bình thành công đức bấy lâu,
Ai ai cũng đội trên đầu xiết bao!
Ngẫm từ gây việc binh đao,
Đống xương Vô Định đã cao bằng đầu.
Làm chi để tiếng về sau,
Nghìn năm ai có khen đâu Hoàng Sào!
Phải tuồng trăng gió hay sao?
Sự này, biết tính thế nào được đây?
Tảo nha vừa buổi rạng ngày,
Quyết tình công mới đoán ngay một bài.
Lệnh quan ai dám cãi lời,
Ép tình mới gán cho người sĩ quan.
Ông tơ thực nhé đa đoan!
Xe tơ sao khéo vơ càn vơ xiên.
Kiệu hoa áp thẳng xuống thuyền,
Lá màn rủ thấp, ngọn đèn khêu cao.
Nàng càng ủ liễu phai đào,
Trăm phần nào có phần nào phần tươi?
Đành thân cát lấp sóng vùi,
Cướp công cha mẹ thiệt đời thông minh.
Chân trời mặt biển lênh đênh,
Nắm xương biết gửi tử sinh chốn nào?
Duyên đâu ai dứt tơ đào,
Nợ đâu ai đã dắt vào tận tay!
Thân sao thân đến thế này,
Còn ngày nào cũng dư ngày ấy thôi!
Đã không biết sống là vui,
Tấm thân nào biết thiệt thòi là thương!
Một mình cay đắng trăm đường,
Thôi thì nát ngọc tan vàng thì thôi!
Mảnh trăng đã gác non đoài,
Một mình luống những đứng ngồi chưa xong.
Triều đâu nổi tiếng đùng đùng,
Hỏi ra mới biết rằng sông Tiền Đường,
Nhớ lời thần mộng rõ ràng,
Này thôi hết kiếp đoạn tràng là đây!
Đạm Tiên nàng nhé có hay!
Hẹn ta thì đợi dưới này rước ta."
Dưới đèn sẵn bức tiên hoa,
Một thiên tuyệt bút gọi là để sau.
Cửa phòng vội mở rèm châu,
Trời cao bể rộng một màu bao la.
TỪ rằng: "Công hậu đãi ta,
Chút vì việc nước mà ra phụ lòng.
Giết chồng mà lại lấy chồng,
Mặt nào mà lại đứng trong cõi đời?
Thôi thì một thác cho rồi,
Tấm lòng phó mặc trên trời dưới sông!"
Trông vời con nước mênh mông,
Đem mình gieo xuống giữa dòng trường giang.
SĨ quan theo vớt vội vàng,
Thì đà đắm ngọc tiềm hương cho rồi!
Thương thay cũng một thân người,
Khéo thay mang lấy sắc tài làm chi!
Nạn xưa trút sạch làu làu,
Duyên xưa chưa dễ biết đâu chốn này.
Nỗi nàng tai nạn đã đầy,
Nỗi chàng Kim Trọng bấy chầy mới thương
Từ ngày muôn dặm phù tang,
Nửa năm ở đất Liêu Dương lại nhà.
Vội sang vườn Thuý dò la,
Nhìn phong cảnh cũ nay đà khác xưa.
Đầy vườn cỏ mọc lau thưa,
Song trăng quạnh quẽ, vách mưa rã rời.
Trước sau nào thấy bóng người,
Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông.
Xập xè én [liệng] [lầu] không,
Cỏ lan mặt đất, rêu phong dấu giày.
Cuối tường gai góc mọc đầy,
Đi về này những lối này năm xưa!
Chung quanh lặng ngắt như tờ,
Nỗi niềm tâm sự bây giờ hỏi ai?
Láng giềng có kẻ sang chơi,
Lân la sẽ hỏi một hai sự tình.
Hỏi ông, ông mắc tụng đình,
Hỏi nàng, nàng đã bán mình chuộc cha.
Hỏi nhà, nhà đã dời xa,
Hỏi chàng Vương quan cùng là Thuý Vân.
Đều nay sa sút khó khăn,
Thuê may bán viết kiếm ăn lần hồi.
Điều đâu sét đánh lưng trời,
Thoắt nghe chàng thoắt rụng rời xiết bao!
Vội han di trú nơi nao,
Đánh đường, chàng mới tìm vào tận nơi.
Nhà tranh vách đất tả tơi.
Lau treo rèm nát, trúc cài phên thưa.
Một sân đất cỏ dầm mưa,
Càng ngao ngán nỗi, càng ngơ ngẩn dường!
Đánh liều lên tiếng ngoài tường.
Chàng Vương nghe tiếng vội vàng chạy ra.
Dắt tay vội rước vào nhà,
Mái lầu Viên ngoại ông bà ra ngay.
Khóc than kể hết niềm tây:
Chàng ôi, biết nỗi nước này cho chưa?
Kiều nhi phận mỏng như tờ,
Một lời đã lỗi tóc tơ với chàng!
Gặp cơn gia biến lạ dường,
Bán mình nó phải tìm đường cứu cha.
Dùng dằng khi bước chân ra,
Cực trăm nghìn nỗi, dặn ba bốn lần.
Trót lời nặng với lang quân,
Mượn con em nó Thuý Vân thay lời.
Gọi là trả chút nghĩa người,
Sầu này dằng dặc muôn đời chưa quên.
Kiếp này duyên đã phụ duyên,
Dạ đài còn biết sẽ đền lai sinh.
Mấy lời ký chú đinh ninh,
Ghi lòng để dạ cất mình ra đi.
Phận sao bạc mấy Kiều nhi,
Chàng Kim về đó, con thì đi đâu?"
Ông bà càng nói, càng đau,
Chàng càng nghe nói, càng dàu như dưa.
Vật mình bão gió tuôn mưa,
Dầm dề giọt ngọc, thẫn thờ hồn mai!
Đau đòi đoạn, ghẻ đòi thôi,
Tỉnh ra lại khóc, khóc rồi lại mê.
Thấy chàng đau nỗi biệt ly,
Nhận ngừng ông mới vỗ về lại khuyên:
Bây giờ ván đã đóng thuyền,
Đã đành phận bạc khôn đền tình chung."
Quá thương chút nghĩa nham bòng.
Nghìn vàng thân ấy thì hòng bỏ sao?"
Dỗ dành khuyên giải trăm chiều,
Lửa phiền khôn dập, càng khêu mối phiền!
Thề xưa giở đến kim hoàn,
Của xưa lại giở đến đàn với hương.
Sinh càng trông thấy càng thương,
Gan càng tức tối, ruột càng xót xa.
Rằng: "Tôi trót quá chân ra,
Để cho đến nỗi trôi hoa dạt bèo.
Cùng nhau thề thốt đã nhiều
Những điều vàng đá phải điều nói không!
Chưa chăn gối cũng vợ chồng.
Lòng nào mà nỡ dứt lòng cho đang?
Bao nhiêu của, mấy ngày đàng,
Còn tôi, tôi một gặp nàng mới thôi!"
Nỗi thương nói chẳng hết lời,
Tạ từ, sinh mới sụt sùi trở ra.
Vội về sửa chốn vườn hoa,
Rước mời viên ngoại ông bà cùng sang.
Thần hôn chăm chút lễ thường,
Dưỡng thân thay tấm lòng nàng ngày xưa.
Đinh ninh mài giọt chép thơ,
Cắt người tìm tõi, đưa tờ nhắn gia.
Biết bao công mướn của thuê,
Lâm Truy mấy độ đi về dặm khơi.
Người một nơi, hỏi một nơi.
Mênh mông nào biết bể trời nơi nao?
Sinh càng thảm thiết khát khao,
Như nung gan sắt, như bào lòng son.
Ruột tằm ngày một héo don.
Tuyết sương ngày một hao mòn mình ve.
Thẩn thờ lúc tỉnh lúc mê.
Máu theo nước mắt, hồn lìa chiêm bao!
Xuân huyên lo sợ xiết bao.
Quá ra khi đến thế nào mà hay!
Vội vàng sắm sửa chọn ngày.
Duyên Vân sớm đã se dây cho chàng.
Người yểu điệu, kẻ văn chương,
Trai tài, gái sắc xuân đương vừa thì.
Tuy rằng vui chữ thủ qui,
Vui này đã cất sầu kia được nào!
Khi ăn ở, lúc ra vào,
Càng âu duyên mới, càng dào tình xưa.
Nỗi nàng nhớ đến bao giờ,
Tuôn châu đòi trận, vò tơ trăm vòng.
Có khi vắng vẻ thư phòng,
Đốt lò hương, giở phím đồng ngày xưa.
Bẻ bai, rủ rỉ tiếng tơ,
Trầm bay nhạt khói, gió đưa lay rèm
Dường như bên ốc bên thềm,
Tiếng Kiều đồng vọng, bóng xiêm mơ màng.
Bởi lòng tạc đá ghi vàng,
Tưởng nàng nên lại thấy nàng về đây.
Những là phiền muộn đêm ngày,
Xuân thu biết đã đổi thay mấy lần?
Chế khoa gặp hội tràng văn.
Vương Kim cùng chiếm bảng xuân một ngày
Cửa trời rộng mở đường mây,
Hoa chào ngõ hạnh, hương bay dặm phần.
Chàng Vương nhớ đến xa gần,
Sang nhà Chung lão tạ ân chu tuyền.
Tình xưa ân trả nghĩa đền,
Gia thân lúc mới kết duyên Châu Trần.
Chàng càng nhẹ bước thanh vân,
Nỗi chàng càng nghĩ xa gần càng thương.
Ấy ai dặn ngọc, thề vàng,
Bây giờ kim mã ngọc đường với ai.
Ngọn bèo chân sóng lạc loài,
Nghĩ mình vinh hiển thương người lưu ly.
Vâng ra ngoại nhậm Lâm Truy,
Khai sơn nghìn dặm, thê nhi một đoàn.
Cầm đường ngày tháng thanh nhàn,
Sớm khuya tiếng hạc, tiếng đàn tiêu dao.
Phòng xuân trướng rủ hoa đào,
Nàng Vân nằm bỗng chiêm bao thấy nàng.
Tỉnh ra mới rỉ cùng chàng,
Nghe lời chàng cũng hai đường tin nghi.
Nọ Lâm Thanh với Lâm Truy,
Khác nhau một chữ, hoặc khi có [lầm].
Trong cơ thanh khí tương tầm,
Ở đây hoặc có giai âm chăng là?
Thăng đường nàng mới hỏi tra,
Họ Đô có kẻ lại già thưa lên:
Sự này đã ngoại mười niên,
Tôi đà biết mặt biết tên rành rành.
Tú bà cùng Mã Giám sinh,
Đi mua người ở Bắc kinh đưa về.
Thuý Kiều tài sắc ai bì,
Có nghề đàn lại đủ nghề văn thơ.
Kiên trinh chẳng phải gan vừa,
Liều mình thế ấy, phải lừa thế kia.
Phong trần chịu đã ê chề,
Dây duyên sau lại gả về Thúc lang.
Phải tay vợ cả phũ phàng,
Bắt về Vô Tích toan đường bẻ hoa.
Dứt mình nàng phải trốn ra,
Chẳng may lại gặp một nhà Bạc kia.
Thoắt buôn về, thoắt bán đi,
Mây trôi bèo nổi thiếu gì là nơi!
Bỗng đâu lại gặp một người,
Hơn người trí dũng, nghiêng trời uy linh.
Trong tay muôn vạn tinh binh,
Kéo về đóng chật một thành Lâm Truy.
Tóc tơ các tích mọi kỳ,
Oán thì trả oán, ân thì trả ân.
Đã nên có nghĩa có nhân,
Trước sau trọn vẹn, xa gần ngợi khen.
Chưa tường được họ được tên,
Sự này, hỏi Thúc sinh viên mới tường."
Nghe lời Đô nói rõ ràng,
Tức thì nghênh thiếp mời chàng Thúc sinh.
Nỗi nàng hỏi hết phân minh,
Chồng con đâu tá, tính danh là gì?
Thúc rằng: "Gặp lúc lưu ly,
Trong quân tôi hỏi thiếu gì tóc tơ.
Đại vương tên Hải, họ Từ,
Đánh quen trăm trận, sức dư muôn người.
Gặp nàng thì ở Thai Châu,
Lạ gì quốc sắc thiên tài phải duyên.
Vẫy vùng trong bấy nhiêu niên,
Làm nên động địa, kinh thiên đùng đùng.
Đại quân đồn đóng cõi đông,
Về sau chẳng biết vân mồng làm sao."
Nghe tường ngành ngọn tiêu hao,
Lòng riêng, chàng luống lao đao thẫn thờ.
Xót thay chiếc lá bơ vơ,
Kiếp trần biết giũ bao giờ cho xong?
Hoa trôi nước chảy xuôi dòng,
Xót thân chìm nổi, đau lòng hợp tan.
Lời xưa đã lỗi muôn vàn,
Mảnh gương còn đó, phím đàn còn đây.
Đàn cầm khéo ngẩn ngơ dây,
LÒ hương biết có kiếp này nữa thôi?
Bình bồng còn chút xa xôi,
Đỉnh chung sao nỡ ăn ngồi cho an!
Rắp mong treo ấn từ quan,
Mấy sông cũng lội, mấy ngàn cũng qua.
Giấn mình trong áng can qua,
Vào sinh ra tử hoạ là thấy nhau.
Nghĩ điều trời thẳm vực sâu,
Bóng chim tăm cá biết đâu mà nhìn!
Những là nấn ná đợi tin,
Nắng mưa đã biết mấy phen đổi dời?
Năm mây bỗng thấy chiếu trời,
Khâm ban sắc chỉ đến nơi rành rành.
Kim thì cải nhậm Nam Bình,
Chàng Vương cũng cải nhậm thành Duy Dương
Sắm xanh xe ngựa vội vàng,
Hai nhà cũng thuận một ngày phó quan.
Xảy nghe thế giặc đã tan,
Sóng êm Phúc Kiến, lửa tàn Chiết Giang.
Được tin Kim mới rủ Vương.
Tiện đường cùng lại tìm nàng sau xưa
Hàng Châu đến đó bấy giờ,
Thật tin hỏi được tóc tơ rành rành.
Rằng: "Ngày sớm nọ giao binh,
Thất cơ Từ đã thu linh trận tiền.
Nàng Kiều công cả chẳng đền,
Lệnh quân lại bắt ép duyên thổ tù.
Nàng đà gieo ngọc trầm châu,
Sông Tiền Đường đó, ấy mồ hồng nhan!"
Thương ôi! Không hợp mà tan,
Một nhà vinh hiển riêng oan một nàng.
Chiêu hồn thiết vị lễ thường,
Giải oan lập một đàn tràng bên sông.
Ngọn triều non bạc trùng trùng,
Vời trông còn tưởng cánh hồng lúc gieo.
Tình thâm biển thảm lạ điều,
Nào hồn tinh vệ biết theo chốn nào?
Cơ duyên đâu bỗng lạ thay?
Giác Duyên đâu bỗng tìm vào đến nơi.
Trông lên linh vị chữ bài,
Thất kinh mới hỏi: "Những người đâu ta?"
Còn duyên may lại còn người,
Còn vầng trăng bạc, còn lời nguyền xưa.
Quả mai ba bảy khi vừa,
Đào non sớm liệu xe tơ kịp thì!"
Dứt lời, nàng vội gạt đi:
Sự muôn năm cũ, kể chi bây giờ?
Một lời tuy có ước xưa,
Xét mình dãi gió dầu mưa đã nhiều.
Nói càng hổ thẹn trăm chiều,
Thì cho ngọn nước thuỷ triều chảy xuôi!"
Chàng rằng: "Nói cũng lạ đời,
Dẫu lòng kia vậy, còn lời ấy sao?
Một lời đã trót thâm giao,
Dưới trời có đất, trên cao có trời!
Dẫu rằng vật đổi sao dời,
Tử sinh phải giữ lấy lời tử sinh.
Duyên kia có phụ chi tình,
Mà toan chia gánh chung tình làm hai?"
Nàng rằng: "Gia thất duyên hài.
Xót lòng ân ái, ai ai cũng lòng.
Nghĩ rằng trong đạo vợ chồng,
Hoa thơm phong nhị, trăng vòng tròn gương.
Chữ Trinh đáng giá nghìn vàng,
Đuốc hoa chẳng thẹn với chàng mai xưa.
Thiếp từ ngộ biến đến giờ,
Ong qua bướm lại đã thừa xấu xa.
Bấy chầy gió táp mưa sa,
Mấy trăng cũng khuyết, mấy hoa cũng tàn.
Còn chi là cái hồng nhan,
Đã xong thân thế, còn toan nỗi nào?
Nghĩ mình, chẳng hổ mình sao?
Dám đem trần cấu dự vào bố kinh!
Đã hay chàng nặng vì tình,
Trông hoa đèn, chẳng tủi mình lắm ru!
Từ rày khép cửa phòng thu,
Chẳng tu thì cũng là tu mới là!
Chàng dù nghĩ đến tình xa,
Đem tình cầm sắt đổi ra cầm cờ.
Nói chi kết tóc xe tơ,
Đã buồn cả ruột, mà dơ cả đời!"
Chàng rằng: "Khéo nói nên lời,
Mà trong lẽ phải có người có ta!
Xưa nay trong đạo đàn bà,
Chữ Trinh kia cũng có ba bảy đường.
Có khi biến, có khi thường,
Có quyền nào phải một đường chấp kinh?
Như nàng lấy hiếu làm trinh,
Bụi nào cho đục được mình ấy vay?
Trời còn để có hôm nay,
Tan sương biết ngõ, áng mây giữa trời.
Hoa tàn mà lại thêm tươi,
Trăng tàn mà lại hơn mười rằm xưa.
Có điều chi nữa mà ngờ,
Khách qua đường để hững hờ chàng Tiêu!
Nghe chàng nói đã hết điều,
Hai thân thì cũng quyết theo một bài.
Hết lời khôn lẽ chối lời,
Gót đầu, nàng những vắn dài thở than.
Nhà vừa mở tiệc đoàn viên,
Hoa soi ngọn đuốc, hồng chen bức là.
Cùng nhau giao bái một nhà,
Lễ đà đủ lễ, đôi là đủ đôi.
Động phòng dìu dặt chén mồi,
Bâng khuâng duyên mới, ngậm ngùi tình xưa.
Những từ sen ngó đào tơ,
Mười lăm năm mới bây giờ là đây!
Tình duyên ấy, hợp tan này,
Bi hoan mấy nỗi đêm này trăng cao.
Canh khuya bức gấm rủ thao,
Dưới đèn tỏ nghĩa má đào thêm xuân.
Tình nhân lại gặp tình nhân,
Hoa xưa ong cũ, mấy phân tình chung!
Nàng rằng: "Phận thiếp đã đành,
Có làm chi nữa, cái mình bỏ đi!
Nghĩ chàng nghĩa cũ tình ghi,
Chiều lòng gọi có xướng tuỳ mảy may.
Riêng lòng đã thẹn lắm thay,
Cũng đà mặt dạn mày dày khó coi!
Những là âu yếm vành ngoài,
Còn toan mở mặt với người cho qua.
Lại như những thói người ta,
Vớt hương dưới đất, bẻ hoa cuối mùa.
Cũng nhơ giở nhuốc bày trò,
Còn tình đâu nữa mà thù đấy thôi!
Người yêu ta xấu với người,
Yêu nhau thì lại bằng mười phụ nhau!
Cửa nhà dù tính về sau,
Thì còn em đó lọ cầu chị đây!
Chữ trinh còn một chút này,
Chẳng cầm mộc vững thúc giày cho tan!
Còn nhiều ân ái chan chan,
Hay gì vầy cái hoa tàn mà chơi?"
Chàng rằng: "Gắn bó một lời,
Bỗng không cá nước chim trời lỡ nhau.
Xót người lưu lạc bấy lâu,
Tưởng thề thốt nặng cũng nhiều!
Thương nhau sinh tử đã nhiều,
Đưa nhau còn thiếu bấy nhiêu là tình.
Chừng xuân tơ liễu còn xanh,
Nghĩ chưa chưa thoát khỏi vành ái ân.
Gương trong chẳng chút bụi trần,
Một lời quyết hẳn muôn phần kính thêm!
Bấy lâu đáy bể mò kim,
Là nhiều vàng đá phải tìm trăng hoa.
Ai ngờ lại họp một nhà,
Lọ là chăn gối mới ra sắt cầm!"
Nghe lời sửa áo cài trâm,
khấu đầu lạy trước cao thâm nghìn trùng.
Thân tàn [trăn] đục khơi trong,
Là nhờ quân tử khác lòng người ta.
Mấy lời tâm phúc ruột rà.
Tương tri nghĩa ấy mới là tương tri!
Chở che đùm bọc thiếu gì,
Trăm năm danh tiết cũng về đêm nay!
Thoắt thôi tay lại cầm tay,
Càng yêu vì nết, càng thương vì tình.
Thêm nến giá, nỗi hương bình,
Cùng nhau lại chuốc chén quỳnh giao hoan.
Tình xưa lai láng khôn hàn.
Thong dong lại hỏi ngón đàn ngày xưa.
Nàng rằng: "Vì mấy đường tơ,
Lắm người cho đến bây giờ lại thôi!
Ăn năn thì sự đã rồi,
Nể lòng người cũ, vâng lời một phen."
Phím đàn dè dặt tay tiên,
Khói trầm cao nét, tiếng đàn gần xa.
Khúc đâu đầm ấm dương hoà.
Ấy là hồ điệp, hay là Trang sinh?
Khúc đâu êm ái xuân tình,
Ấy hồn Thục đế hay mình đỗ quyên?
Trong sao châu nhỏ duềnh quyên!
Ấm sao hạt ngọc Lam Điền mới đông!
Lọt tai nghe suốt năm cung,
Tiếng nào là chẳng não nùng xôn xao.
Chàng rằng: "Phổ ấy tay nào,
Xưa sao sầu thảm, nay sao vui vầy?
Thương vui bởi tại lòng này,
Hay là khổ tận đến ngày cam lai?
Nàng rằng: "Vì chút hay chơi,
Đoạn trường tiếng ấy hại người bấy lâu!
Một phen tri kỷ cùng nhau,
Cuốn dây từ đấy về sau cũng chừa."
Chuyện trò chưa cạn tóc tơ,
Gà đà gáy sáng, trời vừa dựng đông.
Tình riêng chàng lại nói cùng,
Một nhà ai cũng lạ lùng khen lao.
Cho hay thục nữ chí cao,
Phải người sớm mận tối đào như ai?
Hai tình vẹn vẽ hoà hai,
Chẳng trong chăn gối, cũng ngoài cầm thơ.
Khi chén rượu, khi cuộc cờ,
Khi xem hoa nở, khi chờ trăng lên.
Ba sinh đã phỉ mười nguyền,
Duyên đôi lứa cũng là duyên bạn bầy.
Nhớ lời, lập một am mây,
Khiến người thân thích, rước thầy Giác Duyên.
Đến nơi đóng cửa cài then,
Rêu trùm kẽ ngạch, cỏ trên mái nhà.
Sư đà hái thuốc phương xa,
Mây bay hạc lánh biết là tìm đâu?
Nặng vì chút nghĩa xưa sau,
Trên am cứ giữ hương dầu hôm mai.
Một nhà phúc lộc gồm hai,
Thiên niên dằng dặc quan giai lần lần.
Thừa gia chẳng hết nàng Vân,
Một cây cù mộc, một sân quế hoè.
Phong lưu phú quý ai bì,
Vi xuân một cửa để bia muôn đời.
Ngẫm hay muôn sự tại trời,
Trời kia đã bắt làm người có thân.
Bắt phong trần phải phong trần,
Cho thanh cao mới được phần thanh cao.
Có đâu thiên vị người nào,
Chữ tài chữ mệnh dồi dào cả hai.
Có tài mà cậy chi tài,
Chữ tài liền với chữ tai một vần.
Đã mang lấy nghiệp vào thân,
Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa.
Thiện căn ở tại lòng ta,
Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ tài.
Lời quê nhặt gói dông dài,
Mua vui cũng được một vài trống canh.

   




Chú thích