Luân lý giáo khoa thư - Lớp Sơ đẳng/I/14
14. — Nghĩa gia-tộc.
Người trong một gia-tộc phải cố giữ cái danh-giá nhà mình cho trong sạch; phải cố làm cho nhà mình được vẻ-vang; phải giữ lấy thói-lề, lấy nền-nếp của ông cha để lại; phải tránh những điều gì trái đạo, có thể làm nhục đến cả nhà, cả họ. Những người có lòng vì gia-tộc là những người hiếu đễ, đáng kính, đáng mến.
Tiểu dẫn. — Chuyện anh Nam.
Anh Nam làm mạo một cái giấy, định để lừa người ta lấy
![]()
Nghĩ đến cha không làm xằng.
mấy ngàn bạc. Anh đọc đi, đọc lại, rồi cầm bút toan ký, chợt
trông thấy cái đồng-hồ ở giữa bàn. Đồng-hồ ấy là của cha mới mất để lại cho anh. Anh trông thấy cái đồng-hồ ấy lại nhớ đến
cha vốn xưa là người lương-thiện. Anh mới nghĩ bụng rằng: Ta
làm điều gian-dối như thế này, lỡ mà phát-giác ra, chẳng những
một mình ta phải tội mà lại còn để nhục đến ông cha. Chắc là
cha ta ở dưới suối vàng cũng không yên... »
Anh nghĩ thế, rồi đặt bút xuống bàn, cầm tờ giấy xé đi. Ấy cũng bởi lòng vì nghĩa gia-tộc mà anh Nam biết giữ mình không làm điều phi-nghĩa.
Giải nghĩa. — Phát-giác = lộ việc giả-dối ra mà người ta biết. — Suối vàng = tiếng dùng đề chỉ cõi âm-phủ.
Câu hỏi. — Nghĩa gia-tộc là gì? — Anh Nam định làm gì? — Khi trông thấy cái đồng hồ của cha để lại, thì anh nghĩ thế nào? — Nghĩ thế rồi anh làm gì?
Cách-ngôn. — Con cháu làm dại thì hại đến danh gía ông cha.