Thơ vô đề của Nguyễn Bỉnh Khiêm/13

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Buồn về, biếng thấy áng đao binh,
Yên phận thì lành, ở một mình.
Nghĩa cả, luống quên tôi chúa cũ[1] ?
Thề xưa, nỡ phụ nước non xanh[2] ?
Rỗi nhàn thì ấy tiên vô sự,
Ngâm ngợi cho nên cảnh hữu tình.
Hai chữ mãn doanh này khá gẫm :
Mấy người trọn được chữ "thân danh" ?

   




Chú thích

  1. Các vua nhà Mạc
  2. Chốn ẩn dật