Bước tới nội dung

Thi thiên/31

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
(Đổi hướng từ Thi Thiên/Chương 31)
Thi thiên của không rõ, do Phan Khôi dịch
Đoạn 31

Tác-giả nhờ-cậy nơi Đức Giê-hô-va, cầu-xin Ngài cứu-tiếp
Thơ Đa-vít làm. Cho thầy nhạc-chánh

311 Hỡi Đức Giê-hô-va, tôi nương-náu mình nơi Ngài;
Chớ hề để tôi bị hổ-thẹn;
Xin hãy lấy công-bình Ngài mà giải-cứu tôi.
2 Khá nghiêng tai qua tôi, mau mau giải-cứu tôi;
Hãy làm hòn đá vững-chắc cho tôi,
Một đồn-lũy để cứu tôi.
3 Vì Chúa là hòn đá và đồn-lũy tôi;
Xin dẫn-dắc tôi nhơn danh Chúa.
4 Xin Chúa gỡ tôi khỏi lưới mà chúng nó gài kín tôi;
Vì Chúa là nơi bảo-hộ tôi.
5 Tôi phó-thác thần-linh tôi vào tay Chúa:
Hỡi Giê-hô-va, là Đức Chúa Trời chơn-thật, Ngài đã chuộc tôi.
6 Tôi ghét những kẻ thờ hình-tượng hư-không;
Nhưng tôi tin-cậy nơi Đức Giê-hô-va.
7 Tôi sẽ vui-mừng và khoái-lạc bởi sự nhơn-từ của Chúa;
Vì Chúa đã đoái đến sự hoạn-nạn tôi, biết nỗi sầu-khổ linh-hồn tôi.
8 Chúa không nộp tôi vào tay kẻ thù-nghịch,
Song đặt chơn tôi nơi rộng-rãi.
9 Đức Giê-hô-va ôi! xin hãy thương-xót tôi, vì tôi bị gian-truân.
Con mắt tôi hao-mòn vì cớ buồn-rầu,
Linh-hồn và thân-thể tôi cũng vậy.
10 Mạng-sống tôi tiêu-hao vì cớ buồn-bực,
Các năm tôi sút-kém tại than-thở;
Vì cớ tội-ác tôi,
Sức-mạnh tôi mỏn-yếu, và xương-cốt tôi tiêu-tàn.
11 Bởi cớ các cừu-địch tôi, tôi trở nên sự ô-nhục,
Thật một sự ô-nhục lớn cho kẻ lân-cận tôi, và một vật sợ-hãi cho những kẻ quen-biết tôi;
Kẻ nào thấy tôi ở ngoài đều trốn khỏi tôi.
12 Tôi bị chúng quên đi như kẻ chết mà lòng không còn nhớ đến;
Tôi giống như một cái bình bể nát.
13 Tôi đã nghe lời phao-vu của nhiều kẻ,
Tứ phía có sự kinh-khủng:
Đương khi chúng nó bàn nhau nghịch tôi,
Bèn toan cất mạng-sống tôi.
14 Nhưng, Đức Giê-hô-va ôi! tôi tin-cậy nơi Ngài;
Tôi nói: Ngài là Đức Chúa Trời tôi.
15 Kỳ mạng tôi ở nơi tay Chúa;

Xin giải-cứu tôi khỏi tay kẻ thù-nghịch, và khỏi tay kẻ bắt-bớ tôi.
16 Cầu-xin soi sáng mặt Chúa trên kẻ tôi-tớ Chúa,
Lấy sự nhơn-từ Chúa mà cứu-vớt tôi.
17 Đức Giê-hô-va ôi! nguyện tôi không bị hổ-thẹn, vì tôi cầu-khẩn Ngài.
Nguyện kẻ ác phải xấu-hổ và nín-lặng nơi Âm-phủ!
18 Nguyện các môi dối-trá hay lấy lời xấc-xược,
Kiêu-ngạo và khinh-bỉ, mà nói nghịch người công-bình,
Bị câm đi!
19 Sự nhơn-từ Chúa,
Mà Chúa đã dành cho người kính-sợ Chúa,
Và thi-hành trước mặt con-cái loài người
Cho những kẻ nương-náu mình nơi Chúa, thật lớn-lao thay!
20 Chúa giấu họ tại nơi ẩn-bí ở trước mặt Chúa, cách xa mưu-kế của loài người;
Chúa che-khuất họ trong một cái lều cách xa sự tranh-giành của lưỡi.
21 Đáng ngợi-khen Đức Giê-hô-va thay,
Vì tại trong thành vững-bền Ngài đã tỏ cho tôi sự nhơn-từ lạ-lùng của Ngài!
22 Trong cơn bối-rối tôi nói rằng:
Tôi bị truất khỏi trước mặt Chúa.
Nhưng khi tôi kêu-cầu cùng Chúa,
Chúa bèn nghe tiếng nài-xin của tôi.
23 Hỡi các thánh của Đức Giê-hô-va, hãy yêu-mến Ngài.
Đức Giê-hô-va gìn-giữ những người thành-tín,
Nhưng báo cách nặng-nề kẻ ăn-ở kiêu-ngạo.
24 Hỡi các người trông-cậy nơi Đức Giê-hô-va,
Hãy vững lòng bền chí.