Trang:Giac mong con 1926.pdf/58

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 56 —

viên, thấy người chơi xuân rất nhiều, cảnh-tượng vui-vẻ vẫn như cũ; mà sao chỉ một gốc liễu chúng ta cùng đứng nói truyện với nhau trước thời trông ra mặt ủ mày rầu. Nhân cảm thế, tôi có làm chơi mấy câu thơ chữ nho, xin biên về để cố-nhân chữa cho.

個個流鶯點樹黃
Cá cá lưu-oanh điểm thụ hoàng,
怒紅爭放亂春光
Nộ hồng tranh phóng loạn xuân-quang.
可憐最是舊辰柳
Khả liên tối thị cựu thời liễu,
終日愁眉憶阮郎
Chung nhật sầu my ức Nguyễn-lang.[1]

Cố-nhân bây giờ ở nhà, trong có thú gia-đình, ngoài có vui chúng bạn, không biết có lúc nào nhớ đến người cũ ở Saint Etienne nữa không? mà tôi thời nhớ đến cố-nhân luôn, xuốt ngày thường như cây liễu vậy. Không biết tại tôi ở trong lúc buồn rầu mà thế? hay tính chất người con gái về âm-loại, cho nên dễ cảm tình hơn người đàn ông mà thế chăng? Tiếc cho! không được là một bạn nam-nhi với cố-nhân, để cùng nhau lúc giang-hồ, khi phần-tử, khi sơn-thủy, lúc phòng văn, cùng theo một sự-nghiệp học-vấn. Nhưng cũng còn may cho! được một người bạn nam-nhi là cố-nhân, để những khi lá hồng gió


  1. Bài thơ này nói cái phong cảnh chỗ vườn công ấy, một làn cây xanh, mấy con chim oanh đâu bay lại đậu, coi ra lốm-đốm từng chấm vàng. Các sắc hoa gặp thời, tranh nhau đua nở, làm sắc-sỡ cái phong-quang chiều xuân. Chỉ thương riêng cho một cây liễu thời xưa, xuốt ngày rủ lông mày buồn rầu, nhớ anh chàng họ Nguyễn.

    — Bài thơ này không lấy gì làm hay lắm; nhưng văn bút của một người con gái mà được thế, kể cũng là đáng yêu. Tôi muốn dịch làm bốn câu thơ quốc-âm mà tài dịch không nổi. Vậy xin nhờ các bực văn-nhân, ông nào có hào hứng nghĩ chơi mà dịch cho, thực quí-hóa vô chừng (hoặc bốn câu lục-bát cũng được). Ai dịch cho, xin cứ gửi về hiệu in Đông-Kinh Hanoi. — Hiếu cẩn bạch.