1. — Xã. — Công-điền, công-thổ
Một xã là mấy họ tụ lại với nhau. Trong một xã thì có hương-hội và lý-trưởng chủ trương mọi việc.
Mỗi xã tùy theo địa-phận lớn nhỏ, chia ra từng thôn, từng giáp: hoặc đặt tên riêng, hoặc tùy phương hướng mà gọi là thôn Bắc, thôn Nam, giáp Đông, giáp Tây, hoặc lấy số mà gọi, như giáp Nhất, giáp Nhì, hoặc theo hướng trên, hướng dưới mà gọi, như giáp Thượng, giáp Trung, giáp Hạ.
Một xã cũng như một người, nghĩa là có của riêng, được phép mua bán và chi thu tiền bạc.
Của công của hàng xã thì có ba hạng là công-điền, công-thổ; bổn-thôn-điền; tự-điền và hậu-điền. Công-điền công-thổ thì cứ ba năm một kỳ quân-phán cho các dân đinh, chớ không bao giờ được phép bán. Chỉ có khi nào túng việc tiêu chung và có quan trên đã cho phép, thì mới được cầm trong một hạn ba năm là cùng.
Bổn-thôn-điền là ruộng của làng xuất tiền ra tậu, thì làng có thể cho thuê để lấy tiền chi dụng, và khi nào có việc gì khẩn-cấp phải xin phép quan trên có cho, thì mới được bán.
Còn ruộng tự-điền là ruộng để lấy hoa lợi mà tu bổ và đèn hương ở các đình chùa. Cũng có làng có hậu-điền là ruộng của người ta cúng vào làng để làng làm giỗ cho người ta.