Trang:Mot con gio bui.pdf/93

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
MỘT CƠN GIÓ BỤI
93
 

lấy trách nhiệm bảo vệ nền độc lập của nước ».

Vua Bảo-Ðại là ông vua thông minh, hiểu ngay và nói: « Trẫm có thiết gì ngôi vua đâu, miễn là bọn Việt-Minh giữ được nền tự chủ của nước nhà là đủ. Trẫm muốn là người dân một nước độc lập còn hơn làm vua một nước nô lệ ».

Nhờ Ngài có tư tưởng quảng đại nên có tờ chiếu thoái vị. Khi tờ chiếu ấy tuyên bố ra, nhân dân có nhiều người ngậm ngùi cảm động, nhưng lúc ấy phần tình thế nguy ngập, phần sợ hãi, còn ai dám nói năng gì nữa. Ðến bọn thanh niên tiền tuyến, người chính phủ tin cậy cũng bỏ theo Việt-Minh, bọn lính Hộ Thành lính của nhà vua cũng không nghĩ đến nữa. Còn các quan cũ, lẫn nấp đâu mất cả. Thật là tình cảnh rất tiều tụy. Nếu không mau tay lui đi, tính mệnh nhà vua và hoàng gia chưa biết ra thế nào.

Lúc bấy giờ người Nhật có đến bảo tôi: « Quân đội Nhật còn trách nhiệm giữ trật tự cho đến khi quân đồng minh đến thay ». Nếu Chính phủ Việt Nam công nhiên có lời mời quân Nhật giúp quân Nhật còn có thể giữ trật tự. « Tôi nghĩ quân Nhật đã đầu hàng, quân đồng-minh sắp đến, mình nhờ quân Nhật đánh người mình, còn nghĩa lý gì nữa, và lại mang tiếng « cõng rắn cắn gà nhà ». Tôi từ chối không nhận.