Thơ vô đề của Nguyễn Bỉnh Khiêm/5

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Lấy chăng ai cấm, mặc ai dùng,
Hễ của tự nhiên, ấy của chung !
Non nước có mầu : lòng khách chứa,
Trúc mai làm bạn, hứng thơ nồng.
Chốn điền viên cũ, dầu thong thả,
Đạo thánh hiền xưa, luống chốc mòng.
Song viết[1] chớ rằng đã hổ,
Đến đâu thì cũng có xuân phong[2] !

   




Chú thích

  1. Song viết: cơ ngơi, cơ nghiệp, sản nghiệp, sự nghiệp. Ở đây mang nghĩa "sản nghiệp". Tác giả tự hào: ta nghèo mà không nghèo chút nào !
  2. Xuân phong: gió xuân, ý nói về tươi tốt, phong lưu (khi tác giả có mặt)