Trang:Conhandamluan.pdf/57

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Trang này cần phải được hiệu đính.
— 54 —

bắt chước Tô-Tần Trương-nghi sang làm thuyết khách ở Giang-Đông này chăng ? » Khổng-minh đáp : « Ông nên biết Tô-Tần và Trương-nghi cũng là hào-kiệt không phải phường nói mép, Tô-Tần đeo ấn tướng 6 nước, Trương-nghi hai phen làm tướng Tần, hai người dù có nói mép, còn hơn các bọn dút-dát, mới nghe dặc đến đã định hàng, các ông không nên cười hai người ấy . » Trắc nín mất. Bỗng lại có một mưu-sỉ là Tiết-Tung hỏi rằng : « Thế ông cho Tháo là người thế nào ? ». Khổng minh đáp : « nó là giặc, can gì còn phải hỏi » Tung nói : « Thế thì ông nhầm, số giời nhà Hán sắp hết, thiên-hạ chia ba, vào tay Tháo đã hai phần, duy có chủ ông không biết thiên thời. còn gượng chanh với Tháo, khác nào chứng chọi với đá, gì chẳng tan », Khổng-minh đáp : « Ông nói câu ấy, thực là vô quân vô phụ, người ta sinh ra ở đời phải có chung hiếu làm đầu: Ông, đã làm tôi nhà Hán trước, nay thấy kẻ vô đạo, phải tìm cách mà diệt đi mới phải, nay Tháo ăn lộc nhà Hán, lại muốn cướp nhà Hán, thiên hạ ai chẳng dận hờn, thế mà ông lại bảo là lòng giời, thực ông không đáng mở mồm ra mà nói ở chốn này, thôi im đi ». Tung thẹn quá nín mất- bỗng lại có mưu-sỉ là Lục-Tích hỏi rằng : « Tháo tuy là mượn tiếng thiên tử làm loạn, nhưng cũng là dòng dõi ông tướng-quốc Tào-Tham ngày sưa, còn như Lưu-Bị tự sưng là dòng dõi Tĩnh-Vương, sét không có bằng cứ nào, hiện ai cũng biết chỉ là một thằng dệt chiếu đóng dép, sánh với Tháo sao được ? ». Khổng-Minh cười đáp rằng : « Ông có phải người ăn cắp quít trong tiệc Viên-Thuật đó không, xin hãi ngồi vểnh tai mà nghe ta dảng cho : Tháo đã là con cháu tướng-quốc, thì là đời đời làm tôi nhà Hán, nay dám chuyên quyền khinh nhờn vua, như thế không những là loạn thần nhà Hán, lại còn là con bất hiếu họ Tào. Chủ ta đường đường một vị tôn thất, Hoàng-Đế hiện đã sét gia-phả mà phong-tước cho. Vả chăng Cao