Trang:Giot Mau Chung Tinh - Cuon 2.pdf/17

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 63 —

trong 12 bến nước, con chưa biết đâu là may rủi, biết đâu là đục trong. Con chỉ mong nhờ cái bến nước phước đức tiền nhơn, để làm một con đường tiền đồ hi vọng.

Nay ngày giờ đã tới, cực chẳng đã con phải phân rẻ chỗ xứ sở cha mẹ anh em, mà cất bước tùng phu, và đưa chơn theo đường rủi may của tay tạo hóa chỉ sữ. Vậy thì con vái van cầu khẫn cho vong hồn cha mẹ, sanh ký tữ qui, hiển hích anh linh mà chứng cho con ngày nay là ngày con bái biệt từ đường. Con chỉ lấy một sự thương yêu cha mẹ mà làm chỗ vọng tưởng trong tấm lòng con, đặng sớm tối phượng thờ, mà gọi rằng chúc hiếu tình của nhi nữ.

Tiểu-thơ than khóc một hồi rồi trở vô tư thất. Bổng nghe ngoài ngỏ rần rần xe ngựa, tới đậu trước dinh. Kế thấy Vương-Bích trên xe bước xuống, khăn áo trang hoàng, và vô bái yết từ đường rồi đem ra trăm lượng vàng ròng và đồ nử-trang rất nên trọng giá, để làm lễ cưới, hai bên thân tộc thảy đều quới khách viên quan, trà rượu cỗ bàn đều sẳng sàng nghi tiếc. Khi Vương-Bích bái hiện từ-đường rồi ra ngồi nơi ghế với Bạch-công-tữ. Trà nước vừa xong, hai họ liền từ giả trở ra. Mai nhơn lại nói với Công-tữ, xin rước Tiểu-thơ lên xe, đặng về cho kịp giờ động phòng hoa chúc.

Công-tữ liền biểu vợ là Trần-thị vô dắc Tiễu-thơ ra Trần-thị lật đật chạy vào tư phòng của Tiễu-thơ, thì thấy cữa buồng mở rộng, đèn thấp sáng lòa, coi lại thì vắng vẻ phòng không, chẳng thấy Tiểu-thơ và ai hết. Trần-thị vội vã chạy kiếm nơi các phòng kia và gạn hỏi gia-đinh cũng chẳng ai thấy cã.

Trần-thị chạy ra tiền-đường nói với công-tữ. Công-tữ thất kinh, bèn đốc suất gia đinh tứ phía tìm kiếm Tiễu-thơ, song chẳng ai kiếm đặng. Còn ngoài đường thiên-hạ, đứng đã chậc nức trước dinh, qua lại nhộn nhàn, kẻ đợi xem dâu, người chờ coi rễ.

Đoạn Vương-Bích và mai nhơn đương đứng chờ Tiễu-thơ trước dinh, hồi lâu chẳng thấy, thì lật đật chạy tuốc ra sau tư phòng, thấy Bạch-công-tữ đương đứng hơ hãi ngó mông, thì bước lại hỏi thâm duyên cớ.