Trang:Hoang tu Canh nhu Tay, Quyen 1.pdf/31

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 29 —

một hồi, song hai tướng kia chẳng hề nao núng chi hết, rồi cả hai đều nỗ lực huơi thương giết chết bảy tám tên quân Tây-sơn, và quày ngựa mở đường đặng chạy theo tìm kiếm chúa Nguyễn.

Tướng Tây-sơn thấy hai người giải vây thoát khỏi, liền đốc quân bương bả rượt theo.

Nguyễn-văn-Thành với Nguyễn-kim-Phẫm lật đật giục ngựa chạy theo đặng hộ giá Nguyễn-Vương, nhưng chạy một hồi chẳng thấy Nguyễn-Vương đâu hết, hai người bèn gò cương đứng lại, rảo mắt ngó trông, song chẳng biết Nguyễn-Vương thất lạc đường nào, mà kiếm cùng không đặng, còn quân Tây-sơn thì cứ việc rần rần kéo nhau rược theo rất gấp.

Nguyễn-văn-Thành không thấy Nguyễn-Vương ở đâu, thì trong lòng rất nên phập phòng bối rối, bèn nói với Nguyễn-kim-Phẫm rằng:

— Lạ thay! chẳng biết Hoàng-thuợng chạy lạc đường nào, mà chúng ta theo tìm không đặng, Nguyễn-kim-Phẩm nói: chắc Hoàng-thượng chạy lạc vào rừng. Nguyển-văn-Thành nói: vậy thì tướng-quân cứ việc chạy theo đường kia mà tìm, còn ta thì chạy vào đường rừng mà kiếm.

Nguyễn-kim-Phẩm nói: ừ, được, vậy thì ta phải chạy kiếm cho mau, rồi trỡ lại chỗ nầy là chổ Hội diện. Nói rồi hai người buông cương giục ngựa sải tới như bay, tìm kiếm một hồi, nhưng không thấy tôn tích Nguyễn-Vương đâu hết.

Lúc bấy giờ, ngàn cây mịt mịt, nội cỏ mờ mờ, tấm màng hắt ám của tạo-hóa lần lần phủ che, làm cho tối tâm cả cùng trời đất.