Trang:Mot con gio bui.pdf/16

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
16
MỘT CƠN GIÓ BỤI
 

— Bắt thì bắt, làm thế nào được.

— Ông nên vào hiến binh Nhật mà lánh đi mấy ngày.

— Tôi có làm gì với người Nhật mà chạy vào hiến-binh Nhật?

— Ông không thấy lính mật thám rình chung quanh nhà ông hay sao?

— Tôi vẫn biết, nhưng tôi không làm điều gì đáng lo sợ.

— Ông nên nghĩ đến tương lai nước ông mà tạm lánh đi mấy ngày.

— Tôi chẳng đi đâu cả!

Mấy người Nhật thấy tôi nói thế, tỏ vẻ tức giận, đứng dậy ra về. Còn người Nhật quen ở lại, nói rằng:

— Ông không vào Hiến-binh thì thôi, nhưng tôi sợ đêm nay người Pháp sẽ đến bắt ông. Chi bằng ông hãy sang ở tạm bên nhà tôi gần đây. Nếu mai không có việc gì, thì ông lại về.

Lúc ấy tôi nhìn ra cửa thấy hai người giống như mật-thám đứng ở ngoài dòm vào. Tôi nghĩ bụng: « ta hãy lánh đi một đêm cũng không sao ». Tôi nhận lời sang ngủ bên nhà người Nhật quen.

Sang nhà người Nhật ấy, tôi dặn đừng cho Hiến-binh Nhật biết. Người Nhật ấy hứa