Trang:Phu ban truyen dien ca.pdf/4

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.


PHÚ BẦN TRUYỆN

Phủ bần truyện thiệt tiếng tây,
diển ra quâc ngử cho bầy trẻ coi.
Xấu xa lánh, tốt học đòi,
nhờ gương người trươc đặng soi mình rày.
Dều nghi rủi, té ra may; cho hay muôn sự ở tay Thợ-trời.

I.

Có người phú quí trên đời,
Huỳnh-trâm (Wildstrom) tổng trấn ở nơi Tây-thành.
Lòng nhơn đạo, nết hiền lành,
xa xuôi mến đưc, gần quanh đẹp lòng. 10
Một ngày rảo bươc thơ phòng,
xem hai bưc tượng, xet đồng tài nhau.
Phut đâu nghe động cửa lầu,
giựt mình ngươt mặt day đầu ngó ra.
Thấy công tử bươc vào nhà,
tuổi xuân tươi tắng, mặt hoa vui mầng.
Hỏi rằng: « gặp hội long vân,
bảng rồng tên đứng đặng lần nầy chăng? —
Con là An-phap (Alfred) thưa rằng:
thi rồi kỳ nhứt, bảng đăng thứ nhì. 20
Chợt nhìn hai bức tượng ni; rỏ ràng thủy tú sơn kỳ cảnh tiên.
Khéo thay net vẻ thiên nhiên,
chẳng hay thợ đó họ tên là gì? —
Rằng: người thợ H. tài kỳ!
còn phần thợ Hoạch (Wald) thất thì thương thay!
Kiểu ra khéo, net vẻ hay; mà danh khó sánh khó tày thợ kia.
Nên còn đang nghỉ đang suy,
một đàng danh tượng, một thì tài nhân. 30
Hoạch đòi năm chục đồng vàng,
thà mua tượng H. bởi chàng có danh.
Hai trăm vàng ấy củng đành,
tuy bằng bốn thiệt, tài lành nên mua. —
Thưa rằng: Hoạch vẻ chẳng thua,
đám rừng như tạc, cảnh chùa giống in. »
Bèn xin mua lấy cho mình,
thấy đề tên Hoạch, động tình thương riêng.