4. Bài ký tả về cái chí-khí
Tòng-Ngô đạo-nhân
Đất Hải Ninh có một người là Đổng La Thạch, tuổi đã sáu mươi tám, nổi tiếng là thơ hay ở chỗ giang hồ, cùng với bạn làm thơ ở miền đó đến vài mươi lũ, kết với nhau làm thi xã, sớm chiều cầm bút ôm giấy ngâm vịnh, cùng nhau dùi mài lấy cái khéo từng chữ từng câu, đến nỗi quên cả ăn ngủ, bỏ cả sinh nghiệp, kẻ thời tục ai nấy đều chê cười, nhưng chẳng đoái chi cả, cho nghề thơ là một nghề cực lạc trong thiên hạ.
Hiệu Gia Tĩnh năm giáp thân mùa xuân, La Thạch lại chơi đất Cối Kê, nghe Dương Minh tử đương cùng với học trò giảng học trong núi, lấy một cái gậy gánh một cái bầu rượu, một cái nón, và một quyển thơ vào chào, Khi vào cửa, thì chỉ đứng chấp tay, rồi ghé lên chỗ cao ngồi ngất ngưởng. Dương Minh tử coi dung mạo khí tượng lấy làm lạ, vả lại tuổi đã già, đứng lên làm lễ tiếp đãi kính