Bảo kính cảnh giới/XXXIV

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Bước tới: chuyển hướng, tìm kiếm


Yêu nhục nhiều phen vuỗn đã từng.
Lòng người sự thế thấy lâng lâng.
Trọng thì nên ngộ, nhàn thì dại ;
Mất chẳng hề âu, được chẳng mừng.
An lạc một lều dầu thú ;
Thái bình mười chước ngại dâng.
Nọ nào biết được lòng tri kỷ ;
Vảng non tây nguyệt một vừng.