Hai con Dê cái

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

HAI CON DÊ CÁI

     Khi nào Dê đã ăn no,
Thì Dê hay thích tự-do chơi bời.
     Đi tìm những chốn xa-khơi,
Những vùng khuất nẻo, những nơi vắng người,
     Núi cao cây cỏ tốt-tươi;
Dưới khe sâu thẳm, đá đôi ba hòn!
     Các cô đến đấy nhảy bon,
Chẳng ai ngăn được Dê non chạy quàng.
     Một hôm, Dê cái hai nàng,
No-nê bỏ nội cỏ vàng đi dong.
     Hai bên bờ suối nước trong,
Tình-cờ đâu lại đi cùng tới bên.

     Có cầu nho-nhỏ bên trên,
Đói Cầy họa mới đi len nhau vừa.
     Dưới khe dòng nước chảy bừa,
Đứng trên nom xuống nghĩ mà ghê thay!
     Nhịp cầu tấm ván lung-lay,
Vậy mà Dê nọ bước ngay một đầu,
     Dê kia nào có hãi đâu,
Đưa chân cũng bước đầu cầu bên kia.
     Thoát coi nào có khác chi,
Vua Pha-nho với vua Louis hội-đồng,
     Hai nàng bước một thong dong,
Giữa cầu thoắt đã đi cùng tới nơi.
     Kiêu-căng ai lại nhường ai
Cũng nòi đáo-để, cũng vai anh-hùng.
     Cô này cậy cháu nhà tông,
Dê này Bách-lý là ông sáu đời.
     Con dòng cháu giống phải chơi!
Cô kia khi ấy tức-thời nghĩ ra:
     Tổ-tiên ngũ-đại nhà ta,
Là Dê Tô-vũ ông cha kế-truyền.
     Cũng là cháu phượng con tiên,
Hai cô cùng dấn bước lên nhịp cầu.
     Nào ai có nhượng ai đâu;
Ganh nhau nho đến đâm đầu xuống khe.
     Câu này chẳng những chuyện dê,
Bước đường danh-lợi người đi cũng đường.